March 2020

Tôi và chồng từng có quãng thời gian yêu nhau 10 năm trước khi chính thức là vợ chồng. Tình yêu từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường đẹp lắm, ngây thơ và vụng dại nhưng đáng nhớ vô cùng. Từng ấy năm bên nhau, trải qua đủ mọi thăng trầm cuộc sống, tôi với anh chưa lúc nào vơi cạn tình yêu dành cho nhau.

Nhưng cũng từng ấy năm chuyện tình của tôi và anh không được mẹ chồng chấp nhận. Tôi chỉ biết bà chê tôi đen, béo, gia đình nghèo hèn. Có lẽ tính bà cố chấp, một khi ghét là ghét đến cùng. Hơn nữa thấy chúng tôi càng gắn bó khăng khít bà lại càng "ngứa mắt" tôi.

Sau chuỗi ngày thuyết phục bà không thành, chồng hạ quyết tâm cưới tôi mà không cần sự cho phép của mẹ anh. Chúng tôi chỉ đăng kí kết hôn, làm vài mâm tiệc mời bạn bè thân thiết đến dự. Gia đình 2 bên chẳng ai có mặt, nhà anh không đến thì nhà tôi đến làm gì cho thêm xót xa. Mẹ tôi khóc thương con gái nhưng ý tôi đã quyết.

7 năm qua đi rồi, tôi và anh đã có 2 đứa con xinh xắn. Vợ chồng tôi có thể coi như hạnh phúc song niềm vui của chúng tôi không vẹn toàn. Vì mẹ anh vẫn chưa tha thứ cho anh, không chấp nhận con dâu lẫn cháu nội. Thi thoảng anh có về bên nhà thăm bố mẹ, bố chồng đôi lúc cũng đến chơi với chúng tôi. Ba mẹ con tôi chưa 1 lần được xuất hiện ở nhà chồng.

Đêm trước ngày ra tòa, chồng ân cần pha cho 2 con ly ca cao nóng rồi dỗ chúng ngủ, sau đó anh dịu dàng vừa đàn đàn vừa hát cho tôi nghe một bản tình ca - Ảnh 1.

Liệu còn con đường nào cho mẹ anh chấp nhận tôi nữa không? (Ảnh minh họa)

Tháng trước, bố chồng đến, gọi anh ra nói chuyện rất lâu. Hóa ra mẹ chồng tôi dạo này đau ốm liên miên. Sức khỏe bà ngày một kém đi. Bà cho anh về nhà nhưng phải ly hôn vợ. Khi nghe đến đó tôi biết mẹ chồng đối với tôi đã là nỗi hận thù. Bà oán hận tôi cướp mất con trai bà, khiến anh chấp nhận cả bị từ mặt để cưới tôi.

Suy cho cùng, anh chỉ có một người mẹ mà thôi. Tôi với anh thức trắng nhiều đêm, cõi lòng nặng trĩu. Cuối cùng anh nói chúng tôi cứ ly hôn đi, anh sẽ về nhà kề cận bên mẹ. Không sống chung nhà nữa chứ tình cảm của anh vẫn không thay đổi. Tôi hiểu, chúng tôi đã chẳng còn lựa chọn nào khác.

Đêm trước ngày nộp đơn ra tòa để anh dọn đồ về nhà, chúng tôi cố nén mọi cảm xúc trong lòng, tỏ ra thản nhiên như không. Cơm nước và dạy con học xong, anh ân cần pha 2 ly ca cao nóng cho lũ trẻ rồi dỗ chúng đi ngủ. Sau đó anh trở ra, cầm cây đàn ghi-ta vừa đàn vừa hát tặng tôi một bản tình ca, như khi xưa lúc yêu nhau anh vẫn thường làm. Ai mà nghĩ được ngày mai chúng tôi sẽ cùng nhau ra tòa chứ...

Hiện giờ chồng tôi đã chuyển về nhà sống. Anh vẫn liên lạc hỏi thăm mấy mẹ con và gửi tiền cho tôi nuôi con đều đặn. Do sợ mẹ anh nghĩ ngợi, anh không đến gặp chúng tôi nhiều được. Tôi quặn thắt cả cõi lòng khi nghĩ, nhỡ mẹ anh bắt anh lấy vợ mới theo ý bà thì sao? Đến mức này rồi liệu còn con đường nào cho bà chấp nhận tôi nữa không?

(hoamuongbien...@gmail.com)

Let's block ads! (Why?)

Nguồn : Sưu tầm

- Nếu sống chung với bố mẹ, em sẽ không ăn chung, giặt đồ chung hay gì hết. Tiền phòng, điện, nước, mạng em sẽ trả bình thường – tôi lạnh lùng tuyên bố với Tú khi anh cố gắng thuyết phục vợ ở chung với bố mẹ chồng 6 tháng - 1 năm.

Thực ra, tôi không muốn hành động quyết liệt như thế, đương nhiên rồi. Nhưng tôi cảm thấy Tú cũng như gia đình anh đang cố tình lừa tôi vậy. Từ hồi yêu nhau, Tú đã nói rằng mai này cưới nhau lập tức sẽ ra sống riêng.

Rồi khi về ra mắt, mẹ anh nửa đùa nửa thật bảo:

- Thế ít nữa cưới xong 2 đứa có cần mẹ đổi cho phòng khác không? Tú đang ở phòng góc tầng 2 không có ban công, không có nhà vệ sinh trong đó, lại hơi chật.

Tôi liếc sang Tú nhắc khéo thì anh cũng lên tiếng:

- Mẹ ơi, bọn con sống riêng mà.

- Thôi, nhà 4 tầng rộng rãi như thế cần gì sống riêng? Mà giờ 2 đứa đã đủ tiền mua nhà chưa? Bố mẹ thì thừa phòng để các con ra ngoài thuê họ hàng lại cười cho.

Tôi hiểu rằng nếu không rõ ràng thì mai này khó lòng mà xin ra ngoài, nên mạnh dạn từ chối luôn:

- Dạ, nếu lấy nhau bác cứ cho chúng cháu ra sống riêng ạ. Cháu và anh Tú sẽ cố gắng tích cóp tiền và mua nhà ạ.

Mẹ của Tú lúc đó không hài lòng lắm, nhưng bà định nói gì thì Tú đã gạt đi, lảng sang câu chuyện khác. Và cũng vì thế mà mọi chuyện chưa rõ ràng. Khi ngồi trước bố mẹ thì Tú cố lảng đi, khi ở bên tôi anh khẳng định chắc nịch sẽ ra sống riêng.

Tuyên bố cắt cơm để không phải đóng tiền và phục vụ nhà chồng, tôi lặng người khi chứng kiến hành động của mẹ chồng - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Cuối cùng, vì bầu bí ngoài kế hoạch nên tôi đành phải làm đám cưới. Và mẹ chồng vẫn kiên quyết kéo chúng tôi về chung sống. Bất lực vì sự nhu nhược của Tú, tôi đã đưa ra quyết định là dù sống chung nhưng sẽ không ăn chung, sinh hoạt chung gì hết. Anh có chút bất ngờ, nhưng rồi đành phải nghe theo.

Và ngay sau bữa cơm chung đầu tiên, Tú không muốn cũng phải đứng lên xin phép chúng tôi chỉ sống cùng còn mọi thứ đều riêng. Mẹ chồng sốc lắm. Nhưng bà nhìn sang tôi, chỉ thở dài rồi đứng dậy.

Tôi cũng có chút mừng thầm. Nếu mẹ chồng bắt tôi không được ra ngoài sống riêng thì bà cũng phải nhượng bộ 1 chút.

Cuộc sống kiểu cùng nhà nhưng không chung nồi như thế diễn ra khá êm xuôi. Tôi ngoài giờ làm việc vẫn hay dạo chơi, đi cà phê, ăn hàng cùng bạn bè. Còn Tú, anh hoặc đi cùng tôi hoặc về mẹ anh nấu cho ăn.

Bố chồng nhiều lần bóng gió nói tôi để 2 vợ chồng thay đổi quyết định nhưng tôi vẫn kiên quyết từ chối với lý do công việc đặc thù, thường xuyên bận rộn, không thể nấu nướng, dọn dẹp nhà thường xuyên được. Tú thì không dám cãi tôi, bởi chính anh là người đã vi phạm lời hứa hẹn trước.

Thời gian gần đây, bụng của tôi cũng khá lớn. Mẹ chồng vẫn hay hỏi thăm và khuyên tôi nên ở nhà dùng bữa thay vì ăn hàng. Tôi nghĩ tới viễn cảnh dậy sớm nấu cơm rồi hì hụi rửa bát, lập tức từ chối: 

- Không cần đâu mẹ ạ. Con ăn ngoài nhưng vẫn đảm bảo dinh dưỡng lắm.

Mẹ chồng thấy tôi cứng đầu cũng chỉ biết lắc đầu. Còn Tú cũng và lần khuyên tôi, tôi chỉ lừa anh và nhắc:

- 1 năm, đúng 1 năm em sẽ ra ngoài sống riêng. Em bầu em tự biết lo cho sức khỏe, ăn ngoài cũng tốt chứ, ở nhà còn không thoải mái bằng ấy.

Một buổi tối nọ, tôi đi cà phê cùng hội bạn về muộn không may bị xe đụng và ngã. Trong lúc sợ hãi và đau đớn, tôi chỉ kịp gọi cho Tú và báo vị trí rồi sợ hãi ngất lịm đi.

Tỉnh dậy, tôi thấy mình đã nằm trong bệnh viện. Tú và mẹ chồng đang ngồi gục ở góc giường đầy mệt mỏi. Thấy tôi tỉnh dậy, cả hai sực tỉnh rồi chạy tới hỏi han. May mắn đứa trẻ không sao, nhưng cả nhà có vẻ được phen nhốn nháo.

Và hôm sau, Tú phải đi làm, chỉ còn mẹ chồng ở lại chăm sóc tôi. Đây là lần đầu 2 mẹ con gần gũi và tình cảm như thế. Bà lấy cháo cho tôi, còn thổi cho nguội bớt. Tôi có chút ngại ngùng, bà mới nhẹ nhàng bảo:

- Con ạ, gia đình sống với nhau chứ không phải người dưng. Mẹ rất buồn khi con tỏ ra xa cách như thế. Mẹ muốn con ở chung 6 tháng, 1 năm cũng vì muốn mẹ chồng, nàng dâu gần gũi, hiểu nhau hơn mà thôi. 

Suốt những ngày sau đó, bà chăm sóc tôi rất tận tình. Tôi thật sự rất hối hận vì cách cư xử của mình thời gian vừa rồi...

Let's block ads! (Why?)

Nguồn : Sưu tầm

Dốc hết trái tim - Tổng đài "lắng nghe và giải đáp" tất tần tật về phụ nữ. Ở đây, phụ nữ có một nơi để trút bỏ không chỉ những tâm sự về tình yêu - hôn nhân, mà còn có thể nói về những ước mơ, hoài bão; bày tỏ quan điểm, thắc mắc muôn mặt về đời sống; thậm chí kể câu chuyện đời mình... Với hình thức chia sẻ hai chiều, bạn gửi tâm sự về cho Tổng đài - Tổng đài gửi lại bạn hình ảnh minh họa tâm sự đó, hy vọng rằng đây sẽ là nơi gửi gắm tin tưởng của chị em. Ngay bây giờ, hãy dốc hết trái tim qua hòm mail: tongdaitraitim@gmail.com

Chào chị Hướng Dương ạ.

Em buồn quá chị ơi, số phận em đúng là hẩm hiu nên mới phải sống khổ sở như thế này. Em lấy chồng năm 23 tuổi, chồng em rất tốt và thương vợ. Vậy mà em và anh ấy lại không có duyên đi cùng nhau đến hết cuộc đời. 3 năm trước, chồng em mắc bệnh nan y rồi qua đời, để lại em và cậu con trai mới được 2 tuổi.

Sau khi chồng mất, em dọn về sống chung với mẹ chồng. Nhờ có mẹ chồng giúp đỡ về mặt kinh tế nên cuộc sống của em và con mới đỡ khổ. Vậy mà cách đây vài tháng, mẹ chồng em lại phát bệnh nặng chị ạ.

Biết mẹ khó khỏi bệnh, hai anh chị chồng của em liên tục về nhà để hỏi về tài sản thừa kế. Bản thân em chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ tranh giành, thế nhưng các anh chị ấy liên tục tạo sức ép và đuổi em về nhà mẹ đẻ.

Biết mình khó qua khỏi, mẹ chồng đuổi em ra khỏi nhà và cấm để tang, hôm sau nhận một tỷ của bà, em biết ơn nhưng không khỏi bàng hoàng - Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Bất ngờ hơn là phản ứng của mẹ chồng em chị ạ. Hôm qua bà cũng hùa vào với các con rồi đuổi mẹ con em ra khỏi nhà. Em nuốt nước mắt về ngoại, nghĩ mẹ chồng đối xử quá bạc bẽo với mình. Vậy mà chiều nay, em nhận được 1 tỷ chuyển khoản qua ngân hàng. Một lúc sau thì mẹ chồng gọi cho em, qua điện thoại, bà thều thào nói đã chuyển hết tiền tiết kiệm cho em rồi. Giờ bà chỉ còn lại căn nhà nhỏ chẳng đáng giá bao nhiêu, sau này mất đi cũng không lo mẹ con em phải chịu khổ.

Đến lúc ấy em mới biết, mẹ chồng sợ là gánh nặng của em nên mới đuổi em về nhà mẹ đẻ. Hơn nữa bà làm vậy để các con ruột không nghi ngờ rồi gây khó dễ cho em. Thật sự em rất thương bà, nhưng mẹ chồng em dặn không được quay trở về, kể cả đám tang của bà cũng vậy. Em khó xử quá chị ơi, em phải làm sao đây ạ?

(ha.my23...@gmail.com)

Biết mình khó qua khỏi, mẹ chồng đuổi em ra khỏi nhà và cấm để tang, hôm sau nhận một tỷ của bà, em biết ơn nhưng không khỏi bàng hoàng - Ảnh 3.

Chào em.

Hướng Dương hiểu tâm trạng của em lúc này. Em là một cô con dâu có hiếu. Hơn ai hết, mẹ chồng em hiểu điều đó nên đã để lại cho em một số tiền xứng đáng.

Em ạ, ngay lúc này, người mà mẹ chồng cần nhất chính là em. Nếu khoảng cách địa lý giữa hai gia đình gần nhau, em hoàn toàn có thể đến thăm mẹ chồng hàng ngày. Như vậy vừa giữ được khoảng cách với anh chị chồng, vừa làm em không lăn tăn trong lòng.

Về số tiền mẹ chồng để lại, em hãy làm theo tâm nguyện của bà, đó là dùng số tiền ấy để nuôi con và lo cho bản thân mình. Hướng Dương tin mẹ chồng em đã có một quyết định đúng khi tặng em số tiền giá trị ấy.

Hướng Dương.

Let's block ads! (Why?)

Nguồn : Sưu tầm

trụ sở hà nội

Tầng 21, Tòa nhà Center Building - Hapulico Complex, Số 1 Nguyễn Huy Tưởng, Thanh Xuân, Hà Nội.

Điện thoại: 024 7309 5555, máy lẻ 370

VPĐD tại TP.HCM

Tầng 4, Tòa nhà 123 Võ Văn Tần, Phường 6, Quận 3, Tp. Hồ Chí Minh

Điện thoại: 028.73077979

© Copyright 2008 - 2020 – Công ty Cổ phần VCCorp

Tầng 17, 19, 20, 21 Tòa nhà Center Building - Hapulico Complex, Số 1 Nguyễn Huy Tưởng, Thanh Xuân, Hà Nội.

Giấy phép số 2217/GP-TTĐT do Sở Thông tin và Truyền thông Hà Nội cấp ngày 10 tháng 4 năm 2019

Let's block ads! (Why?)

Nguồn : Sưu Tầm

3 năm trước tôi đã từng có một đời chồng, khi đó tôi và anh lấy nhau được một năm nhưng chưa có em bé. Giữa lúc tình cảm hai người rất mặn nồng và hạnh phúc thì chồng phản bội tôi đi theo người đàn bà khác.
Chị ta là bạn thân của chồng tôi, thua kém tôi về mọi mặt, thế mà anh ấy lại mê mệt người đàn bà đó đến nỗi kiên quyết ly dị vợ cho dù tôi đã cầu xin hết lời.
Sau khi chia tay chồng, tôi đã rời bỏ quê chồng về quê ngoại để lấy người đàn ông khác tốt hơn anh ta nhiều lần. Sau những ngày đau khổ thì tôi cũng có được cuộc sống hạnh phúc bên chồng mới và đứa con gái xinh xắn.
Dù đã có gia đình nhưng nhiều lúc tôi vẫn luôn nhớ về chồng cũ của mình, nhiều lúc cũng muốn biết chút tin tức về cuộc sống hiện tại của anh ta liệu có tốt hơn tôi không?
Nhân một chuyến đi công tác tôi đã quay trở lại quê chồng cũ một tuần để thăm dò tung tích của anh ta.

Gặp lại người đàn bà đã phá nát gia đình, tôi hả hê chửi mắng, còn chị ta lặng lẽ kéo tôi vào nhà chỉ thẳng vào bức ảnh trên tường rồi bật khóc nức nở - Ảnh 1.
Giữa lúc tình cảm hai người rất mặn nồng và hạnh phúc thì chồng phản bội tôi đi theo người đàn bà khác. (Ảnh minh họa)

Tôi đến thẳng nhà người đàn bà đã phá nát gia đình mình, sau một hồi bấm chuông thì chị ta cũng xuất hiện, nhìn thấy bộ dạng đáng ghét của chị ấy, tôi đã chửi mắng không tiếc lời. Tôi nói chị là kẻ cướp chồng là người đàn bà hư hỏng, kẻ cướp chồng người ta thì cả đời cũng chẳng ngóc đầu lên được.
Mặc cho bị chửi té tát nhưng chị ấy chỉ lặng lẽ kéo tôi vào trong nhà, vừa bước vào phòng, chị ta đã chỉ tay lên bức ảnh trên tường hình của chồng cũ của tôi rồi bật khóc. Chị ấy nói trong tiếng khóc: "Chỉ vì lụy tình mà em đã hi sinh cả tuổi thanh xuân để chờ anh, còn anh thì không nỡ nhìn thấy vợ đau khổ khi biết chồng bị ung thư hạch mà quyết tâm ly dị. Anh lúc nào cũng nghĩ cho vợ mà không để tâm đến người con gái thầm yêu trộm nhớ anh từ lâu".
Thì ra chồng tôi biết không thể sống được bao lâu nữa nên đã nhờ người bạn thanh mai trúc mã giả làm nhân tình để ly dị với vợ sớm nhất có thể. Khi hiểu lầm đã được sáng tỏ tôi quỳ sụp xuống nhà và bật khóc thành tiếng. Trong khi anh đang phải đấu tranh giữa sự sống và cái chết thì tôi thù hận anh và hạnh phúc bước lên xe hoa với người đàn ông khác.
Giá mà anh cứ để cho tôi chịu nỗi đau cùng nhau thì bây giờ sẽ không tự trách mình và liên lụy đến người bạn thân của anh.
Nhìn thấy cảnh người bạn tốt của chồng ngoài 30 tuổi rồi mà vẫn ở một mình mà tôi thương quá, bây giờ tôi phải khuyên bảo cô ấy thế nào để quên chồng cũ của tôi và đi tìm một hạnh phúc mới với người đàn ông khác đây?
(minhanh...@gmail.com)
Let's block ads! (Why?)
Nguồn : Sưu tầm

Vợ chồng tôi yêu nhau từ thời sinh viên. Trải qua biết bao khó khổ, chúng tôi mới đến được với nhau. Để chuẩn bị cho lễ cưới, tôi còn tự mình đi đặt một cặp nhẫn cưới có khắc tên hai đứa lồng vào nhau. Đến giờ, tôi vẫn còn nhớ ánh mắt, sự vui mừng hạnh phúc trên gương mặt vợ mình khi được tôi đeo chiếc nhẫn ấy vào tay.
Sống với nhau 9 năm, từ ở nhà trọ, đi làm thuê, chúng tôi đã gây dựng được sự nghiệp cho riêng mình. Tôi mở cửa hàng buôn bán vật liệu xây dựng, vợ ở nhà nội trợ, chăm sóc con cái. Cuộc sống cứ bình lặng trôi qua. Ở bên nhau một khoảng thời gian lâu như thế nhưng tôi và vợ luôn tôn trọng, yêu thương nhau. Đôi lúc tranh cãi, cơm không lành, canh không ngọt, tôi đều là người nhịn nhường vợ cho yên ấm nhà cửa.
Thế mà một hôm, cách đây 5 tháng, tôi vô tình phát hiện chiếc nhẫn cưới trên tay vợ đã biến mất. Tôi gạn hỏi, em chỉ bảo đã tháo cất đi cho dễ nấu nướng. Khi đó, tôi không nghi ngờ gì. Cho đến ngày cưới của em gái tôi cách đây một tháng, tôi bảo vợ đeo nhẫn cưới vào thì em mới lúng túng bảo đã làm mất rồi.
Tôi sững sờ, sau đó là bực bội, giận dữ. Chiếc nhẫn ấy, tôi vẫn nâng niu suốt 9 năm qua. Thậm chí hiện giờ, tôi đã mập lên rất nhiều, tay cũng không còn vừa nữa nhưng tôi vẫn đeo. Chiếc nhẫn đã in lằn trên tay tôi. Tôi trân trọng chiếc nhẫn cũng như trân trọng cuộc hôn nhân với em. Thế mà em lại đánh rơi. Tôi giận dữ, chì chiết vợ mỗi ngày. Vì quá giận và thất vọng, tôi còn có ý định ly hôn nhưng lại không thể vì thương con. Thấy vợ khóc nhiều, người ốm o đi, tôi cũng chẳng buồn hỏi han đến.

Mắng vợ vì để rơi mất nhẫn cưới, đến khi biết sự thật, tôi đắng lòng, hối hận thì đã quá muộn màng - Ảnh 1.
Vì quá giận và thất vọng, tôi còn có ý định ly hôn nhưng lại không thể vì thương con. (Ảnh minh họa)

Cho đến hai ngày trước, khi đang trông coi cửa hàng thì cô giúp việc gọi điện bảo vợ tôi bị ngất, đã đưa đến viện rồi. Tôi vội vã đóng cửa tiệm rồi chạy xuống viện mới hay vợ đã được đưa vào phòng cấp cứu rồi. Mẹ vợ tôi cũng hớt hải chạy xuống.
Thấy tôi, bà giận lắm, mắng tôi là thứ bạc tình vô nghĩa, vợ đau bệnh suốt mấy tháng nay mà không hề hỏi han lấy một lời, chỉ chăm chăm tiếc chiếc nhẫn cưới. Tôi ngớ người. Mẹ vợ tôi kể, vợ tôi phát hiện cơ thể khác lạ nên giấu tôi đi khám, kết quả là em bị ung thư cổ tử cung. Sợ tôi lo lắng, em mới bán đi chiếc nhẫn để lấy tiền khám chữa bệnh.
Nhưng rồi tôi làm căng chuyện quá, em lại phải tìm xuống tiệm vàng hỏi mua lại. Tiếc là chiếc nhẫn ấy đã bị bán đi mất rồi. Vừa đau bệnh, vừa bị chồng ghẻ lạnh, sức khỏe của em nhanh chóng giảm sút. Từng lời mẹ nói khiến tôi bàng hoàng. Thì ra, đó là lý do chính. Vậy mà vợ tôi lại giấu đi tất cả.
Tôi vừa giận vừa thương vợ, lại càng căm hận bản thân mình. Tôi cứ nghĩ mình đã làm tròn trách nhiệm một người chồng rồi, nào ngờ thật ra, tôi lại là kẻ vô tình vô nghĩa. Giờ vợ vẫn còn đang nằm cấp cứu trong phòng cách ly càng khiến tôi lo lắng hơn. Tôi nên làm gì bây giờ? Tôi rối ren quá.
(thanhngoc...@gmail.com.vn)
Let's block ads! (Why?)
Nguồn : Sưu tầm

Một năm nay tôi đang tìm mọi cách để theo đuổi một cô gái, cô ấy là con gái thứ 2 trong nhà. Trên có một anh trai đã lấy vợ sinh con, dưới là 1 em gái cùng cha khác mẹ. Nhà cô ấy hơi phức tạp. Mẹ cô ấy sinh được 2 người con rồi qua đời. Bố cô ấy đi bước nữa với bà mẹ kế bây giờ và có một đứa con chung. Gia đình thì cũng không phải hòa thuận êm ấm lắm vì cô ấy và mẹ kế không hợp nhau. Thỉnh thoảng dù nhà có khách nhưng hai người họ vẫn cãi cọ nhau ầm ĩ. Bố cô ấy cũng bất lực vì không biết nên bênh bên nào.
Có mấy lần tôi đến chơi mà mẹ kế thì chê bai cô ấy trước mặt khách, còn cô ấy vùng vằng nói lại. Tôi không trách cô ấy vì tôi biết cô ấy tốt tính lắm, chẳng qua bị mẹ kế chèn ép quá nên mới như vậy.
Cùng theo đuổi cô ấy còn có 1 gã đàn ông khác tên H. Vì cô ấy chưa gật đầu với ai nên có thể coi chúng tôi cạnh tranh công bằng. Xét về gia thế và thu nhập thì gã kia kém hơn tôi một bậc nhưng hắn lại thuộc tuýp người dễ làm người ta cảm thấy yên tâm và đáng tin cậy. Nghề nghiệp là giáo viên, mặt hiền lành, gia đình cũng đều làm nhà giáo. Thế nên dù tôi rõ ràng có ưu thế về nhiều thứ khác, song vẫn không thể đảm bảo là có thể "cưa" được cô ấy.

Mẹ kế của bạn gái bảo đưa bà 200 triệu, bà sẽ gả con gái cho, lúc đầu tôi thấy thật khó tin nhưng sau khi nghe bà phân tích, tôi lại phải trầm trồ không dứt - Ảnh 1.
Nếu biết tôi giúp bà thì liệu rằng cô ấy có ghét lây sang cả tôi không? (Ảnh minh họa)

Vậy mà ngày hôm qua, mẹ kế của cô ấy gọi điện mời tôi tới nhà chơi. Lúc tôi đến thì mới biết cô ấy về quê thăm ông bà. Tôi không hiểu ý đồ của bác gái, ngồi một lúc, nói vòng vo đủ kiểu rồi bác gái mới vào vấn đề chính.
Mẹ kế của cô ấy bảo tôi rằng bác ấy dự định sắp tới sẽ mở một cửa hàng bán thực phẩm sạch, hiện đang thiếu 200 triệu. Bác ấy muốn tôi đầu tư cho bác ấy thì sẽ giúp tôi "cưa" bằng được cô con gái.
Lúc đầu tôi khá bất ngờ, vì tôi biết bác ấy và người tôi yêu không hề hợp nhau, nói gì đến chuyện có thể giúp tôi. Nhưng bác bảo, cô ấy rất nghe lời bố, nếu bác ấy cứ thổi lửa quạt gió bên tai bố cô ấy rằng H không tốt bằng tôi, rồi tôi thế này, tôi thế nọ… thì bố cô ấy cũng sẽ ưng tôi. Lời bác trai sẽ khiến cô ấy dao động. Rồi bà sẽ tác động để bác trai gả con gái cho tôi.
Nghe bác ấy nói một hồi thì tôi cũng cảm thấy khả năng này khá cao nên cũng lưỡng lự. Nhưng vì cô ấy ghét mẹ kế nên nếu biết tôi giúp bà thì liệu rằng cô ấy có ghét lây sang cả tôi không? Thật khó nghĩ quá, mong mọi người tư vấn cho tôi.
(thanhdinh…@gmail.com)
Let's block ads! (Why?)
Nguồn : Sưu tầm

Yêu trong phòng tắm đem lại một bầu không khí vui vẻ và gợi cảm. Cặp đôi có thể hôn nhau, vuốt ve, massage cho nhau khi nước nóng chảy khắp cơ thể. Ngay cả việc cọ lưng cho nửa kia hay gội đầu cho nhau đều rất gợi tình.
"Người đàn ông nào chỉ muốn thâm nhập khi yêu trong phòng tắm đúng là tệ hại. Phòng tắm trơn trượt, hơn nữa xà phòng có thể gây viêm nhiễm khi cọ xát quá mạnh. Với vợ chồng tôi, ân ái khi tắm cùng nhau có nghĩa là một màn đạo đầu hoàn hảo. Cô ấy và tôi chăm sóc nhau, âu yếm và cưng chiều nhau trong hơi ấm, hương thơm và cảm giác thư giãn.
Khi massage cho nhau, toàn bộ cơ thể được thả lỏng và kích thích. Tôi thích cô ấy mềm mại và thơm nức khi đã tắm xong, lúc này cuộc yêu chính thức bắt đầu. Vợ tôi cũng hào hứng việc oral sex hơn vì cảm thấy cả hai đều sạch sẽ. Khi yêu trong phòng tắm, chắc chắn chị em nên chú ý đến màn oral sex cho chồng thay vì ân ái truyền thống", Hùng (35 tuổi) chia sẻ.
Vậy bí quyết của cánh đàn ông với việc yêu trong phòng tắm là gì? Có như vợ chồng Hùng vẫn làm, là khởi đầu của một màn chăm sóc, yêu thương và vuốt ve trước khi đạt đến cao trào trên giường.

Biến chuyện yêu tẻ nhạt thành bữa tiệc năm sao với lời tư vấn "yêu" trong phòng tắm cực kỳ tuyệt vời từ cánh đàn ông - Ảnh 1.
Ảnh minh họa

Massage cho nhau
Nước ấm cực kỳ thư giãn, làm cho mỗi tế bào cơ thể được massage và bùng nổ. Gội đầu cho nhau, xoa xà phòng khắp người hoặc tuyệt hơn là có một bồn tắm phủ đầy bọt và tinh dầu thơm khắp phòng.
"Tôi thích cách vợ dùng đôi tay đầy xà phòng di chuyển khắp cơ thể tôi, vuốt ve những chỗ nhạy cảm. Cách cô ấy ấn tay mạnh ở vai, bắp tay, bắp chân khiến tôi mãn nguyện. Tôi cũng làm vậy đối với nàng, tránh xa 'cô bé' để tránh viêm nhiễm. Chính việc không đụng vào 'cô bé' khiến nàng càng kích thích và thèm muốn hơn", Việt (31 tuổi) chia sẻ.
Đừng làm cho niềm vui phụ thuộc vào việc "lên đỉnh"
Ân ái dưới vòi hoa sen không thú vị khi đàn ông khăng khăng đòi thâm nhập. Đừng biến cực khoái thành mục tiêu duy nhất. Hãy chú ý đến quá trình dạo đầu cùng nhau nhiều hơn. Tận hưởng chuyện ấy khi tắm như một cách để khám phá cơ thể của nhau và khả năng đạt khoái cảm của cả hai.
"Lần đầu tiên gần gũi trong phòng tắm, tôi nhớ mãi cảm giác ngượng ngùng đỏ mặt xen lẫn hưng phấn của cô ấy. Nụ hôn ướt át nóng bỏng hơn, từng cái vuốt ve đều kích thích hơn. Tôi cũng muốn thâm nhập ngay tại đó, nhưng thật sự vất vả vì trơn trượt và cô ấy đã bị ngã. Rất tệ! Sau đó tôi phải nịnh mãi, hứa với vợ rằng chỉ là màn dạo đầu thôi, còn tôi sẽ đưa cô ấy về giường", Quân (28 tuổi) chia sẻ.
Sử dụng tinh dầu để cuộc vui thêm thú vị
Tinh dầu khiến cơ thể thư giãn tốt hơn, chất bôi trơn thì khiến việc tiến sâu vào cơ thể nàng dễ dàng hơn. Với không gian phòng tắm hẹp và trơn trượt, chất bôi trơn cực kỳ cần thiết.

Biến chuyện yêu tẻ nhạt thành bữa tiệc năm sao với lời tư vấn "yêu" trong phòng tắm cực kỳ tuyệt vời từ cánh đàn ông - Ảnh 2.
Ảnh minh họa

Nếu muốn "lên đỉnh" trong phòng tắm thì cần gì?
Cách an toàn nhất luôn là tắm xong thì chàng bế nàng về giường và "lên đỉnh" trên một không gian êm ái, an toàn với cả hai. Tuy nhiên, những cặp đôi thích cảm giác mạnh có thể nhận được cao trào ngay trong phòng tắm.
Để an toàn, cặp đôi cần có một tấm thảm chống trượt. Nó giúp tạo ra một vùng đệm giữa vòi hoa sen hoặc bồn tắm với chân cuẩ hai người. Tất nhiên, ở đây không thể sử dụng tư thế truyền thống. Theo nguyên tắc thông thường, cần ít nhất ba chân trụ chắc trên mặt đất để không ai bị ngã.
Một cách thú vị khác là đem thêm ghế vào phòng tắm và ân ái trên ghế khi đã bọc toàn bộ cơ thể trong khăn tắm ấm áp.
Let's block ads! (Why?)
Nguồn : afamily.vn

4 anh chàng trong bức ảnh là những người bạn, thường xuyên ghé phòng tắm hơi cùng nhau. Anh chàng số 1 là một nhạc sĩ, thường mang theo iPod để nghe nhạc. Anh chàng số 2 là một nhân viên ngân hàng, thường mang theo bình giữ nhiệt để uống. Anh chàng số 3 và 4 là luật sư, thường mang theo tài liệu để đọc.

Một ngày nọ, anh chàng số 4 được tìm thấy đã chết trong phòng tắm hơi. Anh ta bị giết bởi một vật sắc nhọn. Cảnh sát đã đến ngay lập tức và tiến hành điều tra. Họ không tìm thấy gì.

Xin hỏi, ai là hung thủ?

(Thông tin mang tính chiêm nghiệm)

Let's block ads! (Why?)

Nguồn : Sưu Tầm

Nhằm đáp ứng nhu cầu của độc giả, mục Tâm sự đã triển khai bản "Audio Kết nối yêu thương" được phát hành vào mỗi thứ 3 và thứ 5 hàng tuần. Kính mong nhận được sự quan tâm và theo dõi của quý thính, độc giả.
Nghe tin hàng xóm chuyển dạ.
Chồng tôi là người rất kĩ tính về tiền bạc. Anh ấy luôn bảo tiền bạc khó kiếm nên không thể tùy tiện cho người khác vay mượn. Thế nên nhiều khi họ hàng túng thiếu hỏi vay tiền, tôi đều không thể đưa họ mượn được. Mà ngay cả bên chồng tôi, khi chị chồng xây nhà, mượn tiền chồng tôi cũng không cho mượn với lý do không biết khi nào chị ấy mới chịu trả.
Anh tiết kiệm đến mức thành ki bo. Muốn ăn gì ngon, tôi phải đợi đến ngày chồng nhận lương, phải lên kế hoạch trước rồi mới dám mua. Tôi hay khuyên chồng, bảo anh đừng quá chi li tính toán rồi lại không thể có nổi bạn bè. Đáp lại, anh nói đúng một câu: "Cần gì có bạn, có tiền là đủ hạnh phúc rồi". Tôi nghe xong mà hạn hán lời, chẳng biết phải nói gì nữa.
Một tuần về ngoại chơi có một lần nhưng chưa bao giờ chồng tôi chịu mua cho bố mẹ tôi bất cứ thứ gì. Ngay cả khi tôi ngỏ lời, bảo anh mua cho bố vợ bộ tách trà mới vào dịp Tết, chồng tôi cũng không cho. Giỗ chạp bên nhà vợ, anh cũng không góp tiền cùng mọi người. Tôi phải giấu tiền cho bố mẹ. Hay mỗi khi muốn mua gì, tôi cũng phải lén lút chứ không dám cho chồng hay.

Nghe tin cô hàng xóm chuyển dạ sắp sinh, chồng tôi hớt hải chạy qua nói to một câu khiến tôi chỉ muốn độn thổ vì quá xấu hổ - Ảnh 3.
Cũng vì cái tính quá chi li, quá coi trọng đồng tiền mà chồng tôi gần như không còn bạn bè. (Ảnh minh họa)

Mới đây, cô hàng xóm nhà tôi chuyển dạ sinh con. Tôi nghe chuyện, kể lại cho chồng nghe. Vừa nghe tin ấy xong, chồng tôi bỗng hét lên: "Cô ta còn nợ anh 100 nghìn đồng". Tôi vội vã cản lại nhưng không kịp. Chồng tôi đã chạy sang nhà hàng xóm rồi nói to: "Này, chị trả tôi 100 nghìn đồng rồi hãy đi đẻ chứ?".
Tôi xấu hổ đến mức muốn độn thổ. Nhìn chồng chị hàng xóm cau có rút tiền ra trả mà tôi tím mặt tái mày vì ngượng ngùng. Ấy vậy mà chồng tôi vẫn đưa tay ra lấy một cách vô cùng tự nhiên.
Khi anh ấy về, tôi bực mình, bảo anh sao cứ phải lấy lại 100 nghìn đồng ngay lúc người ta đang gấp gáp như thế. Chồng tôi đáp tỉnh bơ rằng nếu không lấy thì phải đợi tới đầy tháng con họ mới hỏi được, khi đó cô ấy quên thì sao? Tôi thật sự không biết phải nói gì với chồng nữa, chán đến tận cổ mọi người ạ.
Cũng vì cái tính quá chi li, quá coi trọng đồng tiền mà chồng tôi gần như không còn bạn bè hay họ hàng bên cạnh nữa. Mỗi khi nhắc đến anh ấy, ai cũng lắc đầu ngán ngẩm. Tôi cũng bị ảnh hưởng rất nhiều. Nghĩ mà chán. Có cách nào để anh ấy thay đổi tâm tính không mọi người?
(thanhnguyen...@gmail.com.vn)
Let's block ads! (Why?)
Nguồn : Sưu tầm

Phải thừa nhận rằng chồng tôi là một người rất thực dụng. Bình thường mỗi khi làm việc gì, anh đều tính đến thiệt hơn. Kể cả với anh em ruột thịt hoặc bố mẹ, anh cũng tính toán từng li từng tí.
Tôi đã từng chứng kiến chồng khó khăn với gia đình như thế nào. Trước đây em trai anh từng làm ăn thất bát, nợ một khoản tiền lớn bên ngoài. Tôi nghe bố mẹ chồng kể chuyện bèn về kể với chồng, còn nói nếu anh muốn giúp em trai, tôi sẽ không can thiệp. Vì lúc đó chú ấy cũng rất khó khăn, lại chẳng biết bấu víu vào ai.
Nhưng trái với những gì tôi nghĩ. Anh bảo nợ nần là việc nhà chú ấy, kể cả có bị kiện thì anh cũng không nhúng tay vào. Đơn giản vì sợ em trai không có khả năng trả. Bản thân tôi là chị dâu, tôi còn muốn đứng ra giúp đỡ. Vậy mà chồng tôi là máu mủ ruột già lại thờ ơ. Thật sự anh đã khiến tôi phải suy nghĩ.
Lần ấy tôi lén lút cho em chồng vay tiền, may mà sau đó chú ấy cũng vực dậy được kinh tế và luôn mang ơn tôi. Mấy năm nay, kinh tế của chú ấy phất lên nhanh chóng. Chỉ có điều hạnh phúc gia đình lại không được như ý. Chú ấy ly hôn vợ, bây giờ đang nuôi cả hai đứa con nhỏ.

Ốc chưa lo nổi mình ốc, chồng tôi vẫn sống chết đòi nuôi cả hai đứa cháu, nhưng biết ý đồ của anh, tôi lại cảm thấy ghê sợ - Ảnh 1.
Thú thật tôi cũng muốn nuôi bọn trẻ lắm. Nhưng hoàn cảnh nhà tôi bây giờ chỉ khá chứ chưa giàu. (Ảnh minh họa)

Cách đây không lâu, em chồng tôi phát hiện bị bệnh nặng. Chứng kiến em chồng gặp nhiều sóng gió, tôi cảm thấy rất thương. Bấy lâu nay vợ cũ chú ấy không màng đến con, giờ lỡ có mệnh hệ gì, bọn trẻ sẽ bơ vơ không biết về đâu.
Hôm vừa rồi chồng tôi đi thăm em về, nói rằng sau này em trai qua đời, anh muốn đứng ra nuôi hai đứa nhỏ. Thú thật tôi cũng muốn nuôi bọn trẻ lắm. Nhưng hoàn cảnh nhà tôi bây giờ chỉ khá chứ chưa giàu. Hơn nữa nuôi 4 đứa trẻ rất khó chứ chẳng dễ dàng gì.
Tôi gợi ý cho chồng, nếu mẹ bọn trẻ đã không nuôi thì gửi về cho ông bà nội. Dù sao cũng là cháu nội của ông bà, làm sao ông bà có thể bỏ bê được? Vậy là chồng tôi sửng cồ lên, anh nói nhất định phải đón cháu đến sống cùng. Nói một lúc mới lộ ra, anh muốn em chồng tôi lập di chúc cho mình căn nhà mặt tiền xem như công nuôi cháu đến năm 18 tuổi.
Tôi nghe chồng nói mà nóng mặt. Thật không thể thông cảm cho sự tính toán của anh. Tôi đã nói rõ quan điểm với chồng và không đồng ý, kể cả chú ấy có cho tôi tiền tấn, tiền tỷ đi chăng nữa. Nhưng chồng tôi vẫn rất cố chấp. Chỉ vì căn nhà kia mà anh mang cháu về nuôi, dù không biết mình có chăm sóc chu đáo hay không? Tôi lo lắm, phải làm sao để ngăn chồng tôi đây mọi người?
(rose_my...@gmail.com)
Let's block ads! (Why?)
Nguồn : Sưu tầm

3 con giáp này chắc chắn sẽ nhận rất nhiều tin vui may mắn trong ngày Cá tháng Tư khiến thiên hạ ghen tị.

TUỔI DẦN

Dần ngoại giao giỏi, có nhiều mối quan hệ tốt. Chơi với ai tuổi Dần cũng để lại những ấn tượng tốt đẹp và ngày hôm nay bạn thực sự đã ghi được dấu ấn trong lòng người khác. Người ấy thực sự quý mến bạn, muốn tạo cơ hội cho bạn. Thật may là bạn đã quen được một nhân vật lớn và chắc chắn sẽ hỗ trợ cho bạn rất nhiều trong sự nghiệp. 

Đúng ngày Cá tháng Tư, 3 con giáp may mắn ngập tràn, tình duyên phơi phới-1

Tình duyên ổn, mối quan hệ gia đình rất tốt. Người bạn đời còn giúp bạn một việc lớn, kí được hợp đồng bao người mơ ước. Hơn nữa, người ấy còn tặng bạn một món quà bất ngờ trong ngày này khiến bạn cảm thấy đó là thứ tình yêu vô bờ bến. 

Tiền bạc hanh thông, là người biết chi tiêu nên Dần không bao giờ lo thiếu tiền. Dù ở nhà thì bạn cũng vẫn kiếm ra tiền nhờ công việc của mình. 

TUỔI THÂN

Tuổi Thân ăn nói dễ nghe, được lòng mọi người nên đi đâu cũng gây dựng được các mối quan hệ. Nhờ vậy mà bạn có nhiều cơ hội kiếm tiền cũng như phát triển sự nghiệp của mình. Ngày Cá tháng Tư, bạn nhận được một lời mời kí hợp đồng, ban đầu còn tưởng bị lừa nhưng đó lại là sự thật khiến bạn vui sướng khôn tả.

Đúng ngày Cá tháng Tư, 3 con giáp may mắn ngập tràn, tình duyên phơi phới-2

Tình duyên nở rộ, bạn gặp đúng người đúng thời điểm. Người này và bạn tâm đầu ý hợp, thực sự xứng đôi vừa lứa, hợp nhau trong mọi góc độ, có thể tiến xa hơn nữa nhé. 

TUỔI HỢI

Tuổi Hợi may mắn khi đúng ngày Cá tháng Tư lại nhận tui vui tiền bạc. Cấp trên vô cùng khen ngợi những gì bạn đã đóng góp cho công ty và trao cho bạn cơ hội lớn. Hoàn thành việc này bạn thừa có khả năng thăng quan tiến chức. Đợi khó khăn qua đi, chắc chắn vị trí tốt đẹp sẽ về tay bạn. Hơn nữa, chuyện tiền bạc cũng khá là ổn khi số tiền bạn gửi ngân hàng "lãi mẹ đẻ lãi con", có nguồn thu nhập thêm.

Đúng ngày Cá tháng Tư, 3 con giáp may mắn ngập tràn, tình duyên phơi phới-3

Tình duyên phơi phới do bạn đã tìm đúng người, có thể yên tâm công tác, có thể gửi gắm cả đời bên cạnh người ấy rồi đó vì đây thực sự là người rất tốt và yêu thương bạn.

(*) Thông tin chỉ mang tính chất tham khảo, chiêm nghiệm

Thanh Thanh (tổng hợp)
Theo Vietnamnet

Let's block ads! (Why?)

Nguồn : 2sao.vn

Chào mọi người,
Tôi và vợ cũ ly hôn đến nay gần 2 năm. Nguyên nhân do những mâu thuẫn trong quá trình chung sống, kể ra dài lắm nên tôi xin phép tóm lại như vậy. Khi ra tòa, con trai tôi lên 5 tuổi, do cô ấy chăm sóc còn tôi chịu trách nhiệm chu cấp.
Sau vài tháng điều chỉnh lại tâm trạng, chúng tôi trở về là những người bạn bình thường. Vì giữa tôi với cô ấy vẫn còn thằng bé ở đấy. Tôi chuyển tiền đều đặn, thăm nom con, đón con về bên nhà chơi theo giao ước. Nhà vợ cũ hỏng hóc món đồ nào, cần thay sửa cái gì cô ấy đều gọi tôi tới giúp. Tôi vui vẻ làm vì nghĩ đâu nặng nhọc gì.
Cách đây nửa năm tôi có bạn gái tên Phương. Vợ cũ biết rõ điều đó nhưng thói quen nhờ tôi sửa đồ chẳng hề thay đổi. Thì thật ra mỗi lần giúp cô ấy mất 30 phút, 1 tiếng chứ mấy. Nhưng ngoài thời gian tôi đón đưa con trai, mỗi tháng lại thêm đôi ba lần đến sửa đồ đã khiến Phương có ý kiến.
Ban đầu Phương còn ngại không nói gì. Song tháng này tôi đến thay bóng đèn cho vợ cũ 3 lần liền rồi khiến Phương tức giận mắng tôi té tát. Phương nghi ngờ tôi với vợ cũ vẫn qua lại, lừa dối cô ấy. Chẳng lẽ lần nào đến nhà vợ cũ tôi phải đưa cô ấy theo chứng kiến, nghĩ ra cũng thấy kỳ quặc.

Khó hiểu vì lần nào hỏng bóng đèn vợ cũ cũng đều gọi tôi tới thay hộ, do bạn gái ghen tôi đành từ chối thẳng, ngờ đâu cô ấy thở dài đáp lời khiến tôi phải lặng người - Ảnh 1.
Tôi thật sự không thể ngờ nổi, phía sau hành động của cô ấy lại có hàm ý như vậy. (Ảnh minh họa)

Mà chuyện vợ cũ nhờ tôi thay bóng đèn khác thường chẳng kém. Việc đó thiết nghĩ phụ nữ cũng làm được, không thì thuê hay nhờ người, khó gì chứ! Nhất định phải là chồng cũ, trong khi tôi đã có bạn gái hay sao? Tôi biết vợ cũ chẳng có ý đồ mờ ám gì với mình nhưng cô ấy dường như vô tâm quá rồi. Vì thế lần tiếp theo vợ cũ nhờ thay bóng đèn, tôi đã từ chối thẳng thừng: "Bạn gái anh ghen".
Đầu dây bên kia, tôi nghe cô ấy thở dài rồi đáp lời: "Cũng khó xử cho anh rồi. Thật ra em có thể nhờ người, đầy đàn ông sẵn sàng giúp nhưng em ngại đàm tiếu. Lúc này em chưa muốn có mối quan hệ nào hết. Còn việc tự làm hay thuê thợ thì em không thích. Bởi con mình là con trai. Em muốn con được nhìn thấy một người đàn ông trong gia đình phải thế nào. Muốn con học tập theo, sau này trở thành một chàng trai đúng nghĩa. Nếu con luôn nhìn thấy mẹ tự tay làm hết cả những việc của đàn ông thì quan niệm, suy nghĩ của con sẽ bị sai lệch đi mất. Giá kể mình vẫn còn chung sống, con được gần gũi bố nó, em cũng chẳng cần nhọc lòng thế này...".
Vợ cũ cúp máy lâu rồi mà tôi vẫn còn thẫn thờ mãi. Tôi thật sự không thể ngờ nổi, phía sau hành động của cô ấy lại có hàm ý như vậy. Nghĩ về tất cả mọi chuyện, dường như chúng tôi đã đặt cái tôi và sự tự do của bản thân lên trên hết, quên đi lợi ích của con. Tâm trạng tôi rối bời từ hôm qua. Ai đã từng ở trong hoàn cảnh của tôi, xin cho tôi một lời chia sẻ!
(duy0405...@icloud.com)
Let's block ads! (Why?)
Nguồn : Sưu tầm

Nhà tôi không giàu, sự thật là thế. Nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ hay tự ti vì điều đó, quan trọng là bản thân tôi thế nào.
Và hơn 3 năm ra trường, tôi đã leo lên được vị trí tương đối ở tập đoàn đa quốc gia, mức lương tính bằng tiền đô đủ tôi sống cuộc sống sanh chảnh và vẫn giúp đỡ được bố mẹ.
Tôi gặp Phong trong một lần đi công tác ở Pháp. Kiểu đồng hương gặp nhau giữa nơi đất khách quê người ấy nên cũng dễ thân. Và thế là khi trở về Việt Nam, hai đứa vẫn rủ nhau đi cà phê, ăn uống.
Bỗng một ngày, Phong tỏ tình. Lúc ấy tôi bàng hoàng lắm. Kiểu đang thân thiết, nói chuyện hợp gu, tôi không nghĩ anh có tình cảm với mình. Cũng phải vài tháng sau tôi mới đồng ý.
Yêu nhau rồi, tôi bắt đầu hỏi về gia đình anh nhiều hơn. Hóa ra, Phong là con nhà giàu đích thực, bố mẹ đều nhiều năm lăn lộn trên thương trường. Tôi hay trêu anh đi làm cũng chỉ vì đam mê thôi. Tuy nhiên, Phong thở dài, bảo: "Anh làm vì đam mê của mình, nhưng cũng phải cố để phát triển chứ. Vì anh không muốn tiếp quản công việc của bố mẹ, cũng không muốn họ sắp xếp cuộc đời mình".
Nghe anh nói vậy, bỗng dưng tôi cảm thấy thương anh đến lạ. Và tôi tin rằng, Phong chính là người đàn ông có thể tin tưởng được.

Vừa bước chân vào tới cửa, mẹ chồng tương lai nhìn sang chiếc túi xách nguýt dài "mồi chài được nhiều đấy" khiến tôi phải lạnh lùng đáp trả - Ảnh 1.
(Ảnh minh họa)

Cũng chính vì lẽ đó, yêu nhau mới được nửa năm, Phong rủ tôi về nhà ra mắt, tôi cũng gật đầu. Nghĩ thì cũng sợ, nhưng chúng tôi dự định năm sau cưới, dù gì thì bố mẹ anh cũng là bố mẹ tôi, chi bằng cứ gặp gỡ sớm còn có thời gian tìm hiểu nhau.
Buổi chiều thứ 7 ấy, tôi mặc một bộ quần áo khá chững chạc, kín đáo nhưng không kém phần lịch sự và sang trọng, xách thêm chiếc túi hàng hiệu xịn sò nhất trong tủ, đi đôi cao gót 7 phân và tự tin theo chân Phong tới nhà ra mắt.
Nhưng khi tôi dừng trước cổng nhà anh, tôi có chút khựng lại vì… quá ư bề thế. Bản thân thì có thể thích nghi được, nhưng tôi lo bố mẹ mà làm thông gia thì sẽ có sự chênh lệch lớn.
Suy nghĩ ấy thoáng hiện ra thì Phong đã kéo tay tôi đi vào. Anh động viên tôi không ngớt, tôi chỉ cười rồi bảo: "Thôi nào, sao cảm giác chính anh mới là người lo lắng thế? Em đang rất bình tĩnh mà".
Phong chỉ cười, dẫn tôi vào trong nhà. Nhưng vừa bước vào, tôi chỉ kịp cất tiếng chào thì người phụ nữ trông dáng vẻ quyền quý, giàu có trước mặt đã liếc xéo. Sau đó, bà nhìn túi xách trên tay tôi rồi hắng giọng mỉa mai: "Cháu có cách gì mồi chài mà hay thế, mới yêu mấy tháng đã mua được túi xách hàng hiệu mấy chục triệu thế rồi à?"
Tôi cứng họng. Phong thì tức giận, trách mẹ bất lịch sự. Nhưng người phụ nữ mà tôi nghĩ sẽ trở thành mẹ chồng tương lai lại vẫn lạnh tanh, không chút cảm xúc trước phản ứng của con trai. Bà nhìn tôi, ánh nhìn kiểu dò xét, khinh khi.
Tôi biết, lúc này mình cần phải lên tiếng. Tôi nhìn chiếc túi, rồi ngẩng lên nhìn mẹ Phong, nở một nụ cười nhạt rồi dõng dạc đáp: "Chiếc túi vài chục triệu chứ đâu phải bạc tỷ, có gì quá đáng lắm đâu bác? Cháu không nghĩ chuyện nhỏ này cũng cần phải lao tâm khổ tứ nghĩ cách mồi chài ai hết. Mà anh Phong dễ dụ như thế thì cũng khó trách cháu, đúng không ạ?"
Nghe tôi nói, mẹ Phong cũng không nói gì nữa. Bà vẫn lạnh lùng từ đầu tới cuối buổi gặp mặt nhưng rõ ràng không coi thường tôi như lúc đầu. Mặc dù chưa biết sau này tôi có thể lấy lòng bà được hay không, nhưng chí ít tôi cũng nên mừng vì Phong luôn đứng ra bênh vực, bảo vệ tôi trước mặt mẹ anh.
Let's block ads! (Why?)
Nguồn : Sưu tầm

Chưa bao giờ tôi cảm thấy bất lực và tuyệt vọng thế này. 8 năm sống trong hôn nhân, tôi đã sống một cuộc sống vất vả về tiền bạc. Nhưng nói đến tình cảm vợ chồng, tôi chưa bao giờ thiếu thốn.
Từ khi kết hôn đến bây giờ, chồng tôi luôn cố gắng kiếm tiền để vợ con được sống sung túc. Anh đi làm công trình nên suốt ngày phải dầm mưa dãi nắng bên ngoài. Tôi sốt ruột và muốn chồng làm việc nhẹ nhàng hơn, anh lại nói bây giờ còn trẻ nên phải tranh thủ phấn đấu.
Sống với nhau 8 năm và có hai mặt con, tôi biết chồng mình là người ngoài lạnh trong nóng. Anh luôn tỏ ra thờ ơ và vô tâm nhưng lại là người sống tình cảm. Hai lần tôi sinh con là hai lần anh rơi nước mắt bên ngoài phòng sinh. Vậy mà lúc bác sĩ đẩy tôi ra ngoài, anh chỉ cười và khích lệ vợ: "Em giỏi lắm".
Chúng tôi sống xa quê, thành ra tôi và chồng phải tự chăm con nhỏ. Tôi thương chồng nên đêm đến lại trông con để anh được tranh thủ ngủ đủ giấc. Nhưng chồng tôi rất biết cách quan tâm vợ. Ngày nào anh cũng để đồng hồ báo thức lúc 5 giờ sáng để nấu thức ăn cả ngày cho vợ. Nếu có thời gian, anh lại tiệt trùng bình sữa cho con.

Đêm ấy chồng về nhà và nói muốn chải tóc cho tôi, anh nghẹn ngào :"8 năm nay anh không biết tóc em đẹp thế này" làm tôi xót xa đến cùng cực - Ảnh 1.
Chải đầu cho vợ, anh tấm tắc khen: "Tóc em đẹp lắm, vậy mà 8 năm nay anh không biết".

Chúng tôi đã dặn lòng sẽ khó khăn một thời gian nữa, chỉ cần cố gắng thì nhất định có cuộc sống tốt hơn. Thế nhưng mọi thứ càng ngày càng đi chệch hướng. Nửa tháng trước, chồng tôi phát hiện bị ung thư.
Đối với vợ chồng tôi, đây là một cú sốc rất lớn. Chúng tôi chưa chuẩn bị cho điều này, càng không muốn đối mặt một chút nào. Có lẽ chồng tôi rất suy sụp, mặc dù bên ngoài luôn động viên tôi cố giữ sức khỏe để nuôi con.
Tối qua về nhà, thấy tôi đang ngồi ru con ngủ, anh khẽ vén màn lên rồi nói muốn chải đầu cho tôi. Sau đó, tôi ngồi quay lưng với chồng, cố giấu đi những giọt nước mắt lăn dài. Còn chồng tôi, vừa chải đầu cho vợ vừa tấm tắc khen: "Tóc em đẹp lắm, vậy mà 8 năm nay anh không biết".
Câu nói đó làm tôi xót xa và bất lực. Tôi quay lại ôm chồng và động viên anh, nhưng anh dường như đã chấp nhận sự thật nghiệt ngã ấy. Chồng tôi nói anh không muốn chữa trị nữa. Bao năm nay cố gắng kiếm tiền, anh chỉ muốn cho mẹ con tôi một cuộc sống dư giả. Bây giờ dù chữa cũng chỉ kéo dài thời gian, lại mất vốn liếng sau này nuôi con. Anh nói vậy làm tôi thấy băn khoăn. Dù có tán gia bại sản tôi cũng phải chữa cho chồng bằng được. Nhưng vấn đề là phải thuyết phục chồng tôi thế nào đây?
(Xin giấu tên)
Let's block ads! (Why?)
Nguồn : Sưu tầm

Nên có những trao đổi với người bạn đời

Để có màn dạo đầu thật lãng mạn tốt nhất nên có những trao đổi trò chuyện với người bạn đời. Đừng ngần ngại hỏi người bạn đời những gì mà người đó yêu thích… với sự thông cảm, yêu thương và bạn sẽ có thể làm để cả hai cùng thăng hoa và cuộc yêu được trọn vẹn!

3 bí quyết để màn dạo đầu hoàn hảo - Ảnh 1.

Cần biết vùng "nhạy cảm" của người bạn đời

Vùng nhạy cảm ở mỗi phụ nữ rất khác nhau, điều quan trọng là không chỉ ở "vùng kín"! Bạn có biết rằng đôi khi gò bồng đảo lại là vùng nhạy cảm dễ kích thích ở một số phụ nữ, tuy nhiên một số phụ nữ lại nhạy cảm ở phần bụng hoặc đùi.

Nam giới cũng có những cảm giác phấn khích ở màn dạo đầu, vậy đừng ngần ngại để có những vuốt ve âu yếm những nụ hôn ở cổ hoặc tai nhé!

Những nụ hôn cháy bỏng đôi lúc lại là những màn dạo đầu hoàn hảo cho cả hai, nếu cả hai cùng chung sở thích này! Đôi khi cần đánh thức trí tưởng, một chút "khiêu dâm" và thêm cuộc vui được trọn vẹn và hạnh phúc.

Đánh thức trí tưởng tượng của bạn

Có nhiều cặp vợ chồng xem những cuộc giao ban như "đến hẹn lại lên", một ngày như mọi ngày với cùng khung cảnh, với cùng những cử chỉ nhịp điệu và chính điều này đôi khi thật nhàm chán cho cả hai. Vì vậy để tìm thấy niềm vui trong màn dạo đầu, đừng ngần ngại thay đổi, làm mới mọi điều có thể được và trên hết cần đánh thức "trí tưởng tượng", bạn phải mạnh dạn với những trải nghiệm mới để đánh thức ham muốn!

Theo Bs Ái Thủy 

Sức khỏe đời sống

Let's block ads! (Why?)

Nguồn : giadinh.net

Nhiều người cho rằng, tính cách làm nên số phận. Vì vậy có những người tuy không được sinh ra trong gia đình giàu có sung túc nhưng lại có được tính cách tuyệt vời, nhờ vậy mà cuộc sống thăng hoa viên mãn. Dưới đây là trắc nghiệm thú vị giúp bạn khám phá bản thân mình để biết rằng mình có phải người cô đơn hay không? Cùng thử nhé!

(*) Thông tin chỉ mang tính chất tham khảo

(Nguồn: Sohu)

Let's block ads! (Why?)

Nguồn : Sưu Tầm

Dốc hết trái tim - Tổng đài "lắng nghe và giải đáp" tất tần tật về phụ nữ. Ở đây, phụ nữ có một nơi để trút bỏ không chỉ những tâm sự về tình yêu - hôn nhân, mà còn có thể nói về những ước mơ, hoài bão; bày tỏ quan điểm, thắc mắc muôn mặt về đời sống; thậm chí kể câu chuyện đời mình... Với hình thức chia sẻ hai chiều, bạn gửi tâm sự về cho Tổng đài - Tổng đài gửi lại bạn hình ảnh minh họa tâm sự đó, hy vọng rằng đây sẽ là nơi gửi gắm tin tưởng của chị em. Ngay bây giờ, hãy dốc hết trái tim qua hòm mail: tongdaitraitim@gmail.com

Chào chị Hướng Dương.

Tôi là một người phụ nữ thất bại, thất bại trong hôn nhân và cả khi làm mẹ chị ạ. 9 năm sống chung, tôi và chồng cũ có một cậu con trai, năm nay con lên 8 tuổi. Vì công việc, tôi không có nhiều thời gian cho con. Hàng ngày, tôi ra khỏi nhà lúc 6 giờ sáng và trở về vào khoảng 10 giờ tối. Là quản lý của một chuỗi nhà hàng, tôi quá bận rộn để có thể sắp xếp thời gian chơi với con. Thế nhưng bù lại, nhờ vào khoản tiền lương cao của mẹ, con tôi được đi học ở một trường quốc tế, được sống vui vẻ, thoải mái.

Chồng cũ của tôi chỉ là nhân viên kỹ thuật của một công ty nội thất. Lương tháng của anh không đủ tiền chợ, vì thế mà thời gian anh ở nhà cũng nhiều hơn tôi. Trước đây chúng tôi vẫn chia công việc cho nhau, tôi sẽ đi làm kiêm tiền. Còn chồng cũ, ngoài thời gian cho công việc, anh sẽ lo nội trợ và chăm sóc con.

Đang giành quyền nuôi con với chồng cũ, tôi chết lặng khi tiếng hét dưới băng ghế dưới: "Mẹ đừng làm khổ bố và con nữa" - Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Mọi chuyện vẫn đang đi theo quỹ đạo thì đầu năm nay, chồng cũ của tôi đòi ly hôn. Anh nói là một người đàn ông, anh không thể nhìn vợ đầu tắt mặt tối bên ngoài. Hơn nữa con của chúng tôi cũng cảm thấy thiệt thòi.

Sau nhiều lần nói chuyện mà không tìm được tiếng nói chung, chúng tôi quyết định ly hôn. Tôi đã rất đau khổ khi đưa ra lựa chọn ấy, nhưng trong lòng vẫn an ủi rằng còn có con trai ở bên động viên. Ngày chúng tôi ra tòa, mọi tài sản đều được chia công khai và không có khúc mắc. Đến phần giành quyền nuôi con, cả tôi và chồng cũ đều muốn được ở cạnh thằng bé. Chúng tôi đã to tiếng với nhau cho đến khi con hét lên: "Mẹ đừng làm khổ bố và con nữa". 

Tôi chết lặng trong giây phút ấy. Còn tòa án thì để chồng tôi được quyền nuôi con sau khi hỏi ý kiến thằng bé. Bây giờ tôi muốn gác công việc để tìm luật sư đòi lại quyền nuôi con. Theo chị, tôi có nên làm thế không? Mong chị hãy cho tôi lời khuyên vì lúc này tôi đang rất tuyệt vọng.

(mytram4...@gmail..com)

Đang giành quyền nuôi con với chồng cũ, tôi chết lặng khi tiếng hét dưới băng ghế dưới: "Mẹ đừng làm khổ bố và con nữa" - Ảnh 3.

Chào bạn.

Là một người mẹ, Hướng Dương hiểu bạn luôn mong muốn mang lại những điều tốt đẹp nhất cho con. Tuy nhiên, những gì chúng ta muốn chưa chắc con trẻ đã cần. 8 tuổi, con cần sự quan tâm, yêu thương của bố mẹ hơn là một cuộc sống được dát lên mình những thứ hào nhoáng. Điều ấy được thể hiện khi con đã lựa chọn sống cùng bố thay vì ở với mẹ.

Theo Hướng Dương, ngay lúc này, bạn nên dành thời gian để bù đắp cho con. Tình yêu của bạn với con là rất lớn, hãy biến tình yêu đó thành hành động để con có thể hiểu bạn nhé.

Về vấn đề tranh chấp quyền nuôi con, Hướng Dương nghĩ bạn cần xem xét lại, cũng như tôn trọng quyết định của con. Có lẽ lúc này, con bạn đang mong muốn điều giản đơn đó.

Hướng Dương.

Let's block ads! (Why?)

Nguồn : Sưu tầm

Vợ chồng tôi lấy nhau được 11 năm rồi, tôi là giáo viên cấp 1, chồng làm ở viện nghiên cứu và có hai con nhỏ. Kinh tế gia đình tuy không giàu có gì nhưng đang rất ổn định.
Hồi đầu năm, chồng đi họp lớp trở về nhà với vẻ mặt hậm hực tức tối, hỏi mãi chồng mới chịu nói ra lý do. Ngày còn học cấp 3 anh luôn là người học giỏi nhất lớp và luôn ở trong top dẫn đầu của trường, có biết bao người ngưỡng mộ vây quanh anh ấy. Còn bây giờ anh không dám nói ra số tiền hàng tháng kiếm được với bạn bè, sợ bị coi thường.
Anh kể trong buổi họp lớp, bạn bè anh đứa nào cũng đi xe ô tô vài tỷ đồng, chỉ có mỗi chồng tôi là đi xe máy. Chồng tôi cảm thấy xấu hổ khi bạn bè của anh giành nhau trả tiền ăn, tiền uống cà phê và đi hát karaoke, còn anh thì không dám mở miệng vì trong túi có chưa đầy 500 nghìn đồng.
Than thân một hồi, chồng tôi nói thấy bản thân kém cỏi, thua kém bạn bè, muốn nghỉ việc để ra ngoài kiếm tiền và chứng minh với đám bạn rằng anh ấy vẫn luôn là người dẫn đầu.

Chồng làm sĩ quan quân đội lại muốn từ bỏ công việc ổn định để đi theo tiếng gọi của đam mê, khiến gia đình tôi đứng ngồi trên đống lửa - Ảnh 1.
Tôi bảo với chồng là ban ngày làm việc ở cơ quan, tối làm thiết kế thời trang cũng được nhưng anh ấy bảo chỉ muốn tập trung đầu óc vào một việc để làm cho tốt. (Ảnh minh họa)

Đang mơ ngủ nghe thấy chồng nói tôi giật mình tỉnh giấc ngay, tôi khuyên chồng say rồi ngủ đi đừng nói linh tinh nữa, công việc của chồng ổn định có biết bao người ước ao mà chẳng được, sao anh lại dại dột mà bỏ dở.
2 tháng qua thấy chồng vẫn đi làm đều đặn nên tôi cũng yên tâm, cho rằng anh đã quên chuyện hồi đầu năm. Nào ngờ mấy hôm trước anh trở về nhà với một xấp giấy tờ rất cũ kỹ. Chồng bảo ngày học cấp 3 anh ấy đam mê lĩnh vực thiết kế thời trang lắm, muốn đi theo ngành học thời trang nhưng bị bố mẹ phản đối. Bây giờ không còn ai cấm đoán nữa nên anh ấy muốn đi theo đam mê để thay đổi cuộc đời.
Anh bảo có một người bạn làm trong ngành thời trang hứa sẽ giúp đỡ chồng tôi hết mình để những sản phẩm của anh ấy sớm đưa ra thị trường.
Tôi bảo với chồng là ban ngày làm việc ở cơ quan, tối làm thiết kế thời trang cũng được nhưng anh ấy bảo chỉ muốn tập trung đầu óc vào một việc để làm cho tốt.
Trong đầu óc của chồng tôi bây giờ chỉ có nghĩ đến tiền và khát khao chiến thắng những người bạn cùng lớp nên vợ khuyên can thế nào cũng không nghe.
Theo mọi người tôi nên nói với chồng thế nào để anh ấy sớm từ bỏ ước mơ hão huyền đi đây?
(aiphuong...@gmail.com)
Let's block ads! (Why?)
Nguồn : Sưu tầm

Tôi chưa bao giờ có thể ngờ rằng, trong lúc tôi đang vô cùng bế tắc thì có chuyện khiến tôi đau đầu hơn. Có lẽ sau hôm nay, tôi sẽ phải nhìn lại cuộc hôn nhân của mình để đưa ra những lựa chọn đúng đắn. Bởi thời gian của tôi không còn nhiều nữa, tôi chỉ muốn quyết định của mình sẽ tốt cho chồng con.
Từ nhỏ, tôi đã là một người sống hướng nội. Tôi ít giao tiếp với mọi người, vì thế mà các mối quan hệ xã hội cũng rất ít. Thời đại học, tôi có một nhóm bạn thân. Trong số những người bạn cùng học đại học ấy, tôi thân với Tâm nhất. Cô ấy chơi với tôi 10 năm rồi. Nhiều năm qua, tôi vẫn xem Tâm là tri kỷ, vui buồn gì cũng có nhau.

Khi tôi đang nằm trên giường bệnh đếm những ngày tháng cuối cùng, bạn thân lại đến đưa ra lời đề nghị bất ngờ khiến tôi nuôi ý định tìm vợ mới cho chồng - Ảnh 1.
Bị ung thư là cú sốc rất lớn đối với tôi. (Ảnh minh họa)

Tôi đã từng nghĩ rằng, trong cuộc sống hôn nhân, Tâm thiếu may mắn hơn tôi. Cô ấy không có khả năng làm mẹ. Vì điều này mà cuộc hôn nhân trước đây của cô ấy đổ vỡ sau 3 năm gắn bó. Không có chồng con, Tâm rất cô đơn và thường xuyên đến nhà tôi chơi. Cô ấy quý con tôi lắm, bọn trẻ nhà tôi cũng thích Tâm. Đứa lớn nhà tôi còn gọi Tâm là mẹ.
Về phần chồng tôi, anh ít khi nói chuyện với bạn của vợ vì sợ hiểu lầm. Bản thân tôi cũng để ý và thấy mỗi lần nhắc đến Tâm, chồng tôi lại tỏ ra thờ ơ. Lâu nay gia đình tôi vẫn sống rất hạnh phúc, cho đến khi tôi mắc phản căn bệnh ung thư quái ác.
Bị ung thư là cú sốc rất lớn đối với tôi. Bao dự định của tôi vẫn chưa được thực hiện, vậy mà bây giờ, tôi phải gác lại để vào viện điều trị. Khi tôi phát hiện, tế bào ung thư đã di căn đi nhiều nơi khác. Xạ trị và hóa trị lúc này đều không có tác dụng. Ngược lại, tôi ngày một đau đớn và yếu hơn. Một tháng trước, tôi xin về để điều trị tại nhà.

Khi tôi đang nằm trên giường bệnh đếm những ngày tháng cuối cùng, bạn thân lại đến đưa ra lời đề nghị bất ngờ khiến tôi nuôi ý định tìm vợ mới cho chồng - Ảnh 2.
Nói thật, trong những giây phút gần đất xa trời này, tôi chẳng còn tâm trí mà ghen tuông nữa. (Ảnh minh họa)

Những ngày này, chồng con luôn ở bên tôi nhiều nhất có thể. Tâm cũng hay đến chơi với tôi lắm. Hôm nay khi nghe tôi trăn trở về chuyện chồng con, Tâm liền nắm tay tôi thủ thỉ: "Cậu hãy để tớ chăm sóc chồng con cho cậu. Tớ thương chúng như con ruột nên sẽ không có chuyện ngược đãi chúng đâu".
Câu nói đó của Tâm làm tôi ám ảnh. Nói thật, trong những giây phút gần đất xa trời này, tôi chẳng còn tâm trí mà ghen tuông nữa. Tôi cảm thấy Tâm nói rất có lý. Chồng tôi là đàn ông, anh không thể một mình nuôi con được. Chi bằng trước khi mất, tôi sẽ tìm vợ cho chồng mình để sau này các con tôi đỡ khổ. Liệu tôi có nên tác hợp cho chồng và bạn thân của mình khi còn có thể không?
(thuyhanh...@gmail.com)
Let's block ads! (Why?)
Nguồn : Sưu tầm

Tôi và L từng có khoảng thời gian mặn nồng bên nhau. Chúng tôi yêu nhau 2 năm và L từng vì tôi mà phá thai một lần. Lần đó, tôi chưa đủ dũng cảm để làm bố ở tuổi 22, khi công việc vẫn chưa ổn định. Tuy nhiên, tôi vẫn yêu và có trách nhiệm với cô ấy. Bên nhau được một thời gian sau thì chúng tôi chia tay vì bất đồng quan điểm.
L luôn miệng đòi cưới hỏi dù chúng tôi còn rất trẻ, nhà cửa chưa có, bản thân còn thiếu hụt thì làm sao chăm lo cho gia đình một cách tốt nhất? Cãi qua cãi lại được hơn một tháng thì cô ấy tuyên bố chia tay, bỏ vào Tp. Hồ Chí Minh sinh sống. Tôi vì giận nên cũng không liên lạc. Chúng tôi mất liên lạc với nhau từ đó.
Sau 5 năm chia tay, tôi có cuộc sống rất ổn định. Hiện tại tôi đang làm quản lí trong một siêu thị và vợ sắp cưới chính là con gái của Giám đốc. Không phải tôi vì chức quyền mà yêu em, tình yêu của tôi là thật lòng, thật tâm. Chúng tôi bỏ qua miệng lưỡi người đời, thề sẽ sống cạnh nhau trọn đời. Hiện tại chỉ còn hơn một tuần nữa là tới đám cưới rồi.
Bỗng chiều nay, tôi nhận được điện thoại từ một số máy lạ. Vừa nghe giọng nói, tôi đã nhận ra ngay đó chính là L, người yêu cũ của tôi. Cô ấy hẹn gặp tôi có việc quan trọng, còn nói nếu tôi không gặp, tôi sẽ hối hận cả đời.

5 năm sau ngày chia tay, bỗng trước ngày tôi cưới một tuần, người yêu cũ dẫn đứa bé 4 tuổi đến nhận cha khiến tôi rơi vào bấn loạn - Ảnh 1.
Vừa thấy cô ấy, tôi đã sửng sốt vì vóc dáng ốm yếu, khuôn mặt hốc hác và mái đầu trọc của L. (Ảnh minh họa)

Vì tò mò, tôi đồng ý đến quán cà phê mà L đang ngồi đợi sẵn. Vừa thấy cô ấy, tôi đã sửng sốt vì vóc dáng ốm yếu, khuôn mặt hốc hác và mái đầu trọc của L. Cô ấy cười yếu ớt, ngượng nghịu. Nhưng vừa nhìn đứa bé ngồi cạnh L, tôi càng bàng hoàng hơn. Đứa bé giống tôi như tạc.
Không vòng vo nhiều, L nói luôn đứa bé chính là con trai tôi. Ngày đó, khi biết mang thai, L đã đòi tôi cưới nhưng không nói thật chuyện đã có thai vì sợ tôi bắp ép cô ấy phá thai lần hai. Khi thấy tôi không muốn cưới, cô ấy quyết định rời xa tôi, một mình sinh con và nuôi con. Nhưng hiện tại, cô ấy không nuôi nổi con nữa. L bị ung thư máu hơn một năm nay, có lẽ cũng không sống được bao lâu nữa. Cô ấy muốn tôi nhận con, chăm sóc con thật tốt vì ngoài tôi ra, cô ấy không còn tin tưởng ai nữa.
Nhìn đứa bé, tôi biết chắc là con mình nhưng lại không biết phải thể hiện tình cảm ra sao? Tình huống này, có nằm mơ tôi cũng chưa từng nghĩ đến. Tôi đã nhận con về nhà mình chăm sóc vì người yêu cũ sau khi đến gặp tôi đã phải vào lại bệnh viện để hóa trị. Nhìn con nằm ngủ, nước mắt vẫn còn đọng trên mi mắt vì đòi mẹ mà tôi xót xa lắm.
Chỉ còn một tuần nữa là đến ngày cưới rồi, tôi làm sao để nói về thân thế đứa bé với vợ sắp cưới đây? Bỏ đứa bé đi thì tôi không làm được vì dù sao cũng là con mình. Tôi rối quá.
(trungtoan...@gmail.com.vn)
Let's block ads! (Why?)
Nguồn : Sưu tầm

Tuy cùng cảnh phụ nữ đi lấy chồng nhưng không phải mẹ chồng nào cũng biết đặt mình vào hoàn cảnh của con dâu để hiểu và yêu thương họ. Cách đây không lâu đã có một cô gái vào nhóm than thở về cuộc sống làm dâu của mình.
"Nhiều lúc thấy các chị khoe cuộc sống hôn nhân viên mãn được chồng yêu, mẹ chồng tâm lý, nghĩ tới mình em thấy tủi thân quá. Chồng em thì không tới nỗi nào nhưng mẹ chồng em lại chẳng mấy khi tình cảm, quan tâm con dâu.
Nhiều người cứ bảo, lấy chồng sống với chồng, miễn được chồng yêu chồng chiều thì mọi thứ không quan trọng. Song tực tế cuộc sống đâu có dễ dàng vậy, em sống chung với mẹ chồng, ra đụng vào chạm, đúng kiểu nhìn sắc mặt mẹ chồng để sống, mệt mỏi lắm.
Thật ra cũng một phần tại em, cưới 4 năm chưa sinh được cháu cho bà. Em đi khám phát hiện bị tắc vòi trứng nên khó có thai. Ban đầu bà cũng vui vẻ niềm nở với con dâu nhưng từ khi biết em khó sinh nở bà mới tỏ thái độ với com dâu như vậy.

Con dâu vừa sảy thai được 2 ngày, mẹ chồng đã sai con trai đưa về ngoại "cho khuất mắt", nhưng khi tình huống bất ngờ sau ập tới lại khiến bà phải thay đổi thái độ - Ảnh 1.
Ảnh minh họa

Chồng em là con 1, cũng là trưởng họ luôn thành thử mọi thứ càng thêm áp lực. Mẹ chồng em mong cháu nên suốt ngày hằn học với con dâu, bà bảo em đàn bà không biết đẻ chỉ vô tích sự. Cực hơn, bà trách con dâu trách lây sang cả thông gia. Vì nhà chồng với nhà đẻ gần nhau, nhiều khi đi chợ gặp mặt, mẹ đẻ em chào thông gia mà mẹ chồng không thèm đáp lại.
4 năm cưới, 2 lần em vào viện nong tách vòi trứng, có lần đau quá ngất ngay trên bàn siêu âm. Kích trứng bơm tinh trùng cũng tổng cộng 3 lần mà không ăn thua. Mẹ chồng em thấy thế chẳng động viên con dâu, ngược lại bà thở dài bảo: 'Dâu nhà người ta đẻ sòn sòn, 3 năm đón 2 đứa cháu. Dâu nhà này ăn hại, chỉ giỏi đốt tiền'.
Nghe bà nói em chỉ biết khóc. Cũng may chồng em thương vợ, anh động viên em: 'Con cái là cái duyên, khi nào ông trời cho sẽ được, chỉ cần vợ chồng mình kiên trì không bỏ cuộc. Em cũng đừng giận mẹ, chỉ vì bà mong cháu quá thôi'.
Đến giáp Tết vừa rồi vợ chồng em quyết định vào Từ Dũ cấy thai. Em giữ được 3 phôi, cấy lần 1 không thành công, tới lần thứ 2 mới được. 3 tháng đầu em phải nằm treo chân trên giường, tuyệt đối không đi lại. Hết 3 tháng kiểm tra thấy thai an toàn, vợ chồng em mừng rơi nước mắt. Vậy mà bước sang tháng thứ tư em lại bị ra máu. Nửa đêm hôm ấy vừa tắm giặt về phòng thì máu ra ồ ạt, hoảng quá em khóc ầm. Chồng em vội bắt taxi đưa vợ vào viện song mọi thứ không thể cứu vãn. Con em vẫn bỏ em đi.
Tuyệt vọng, em khóc cạn nước mắt. Nằm viện 2 ngày chồng em xin cho vợ về nhà tĩnh dưỡng. Ai ngờ em vừa ngả lưng xuống giường, mẹ chồng đi qua nhìn vào liền nói với con trai: 'Sao không đưa nó về ngoại cho khuất mắt. Đưa về đây làm gì để tao nhìn thấy cho đầy ruột đầy gan'.
Nước mắt em giàn giụa trên má không sao cầm nổi, chồng em nhìn mẹ đỏ gay mặt. Lần này anh không giữ im lặng như mọi khi mà nói với bà: 'Sao mẹ lại có thể nói mấy lời đó. Mẹ biết là mất đứa con này, người đau lòng, khổ tâm nhất chính là vợ con. Hơn ai hết, cô ấy mong có thể sinh nở, làm mẹ như bao nhiêu người khác. Vì muốn sinh con, cô ấy phải trải qua bao nhiêu lần phẫu thuật, chịu bao nhiêu mũi tiêm đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần không gì tả được. Cùng là phụ nữ lẽ ra mẹ phải hiểu và thương cô ấy nhiều hơn mới phải.
Con biết mẹ vì mong cháu nên mới nói ra những lời ấy. Song con mong mẹ hãy dùng lý trí, tình cảm mà suy xét một chút. Tiện đây, con cũng nói rõ để mẹ hiểu, vợ chồng con sống với nhau vì tình vì nghĩa, chứ không chỉ vì riêng những đứa con mẹ ạ'.

Con dâu vừa sảy thai được 2 ngày, mẹ chồng đã sai con trai đưa về ngoại "cho khuất mắt", nhưng khi tình huống bất ngờ sau ập tới lại khiến bà phải thay đổi thái độ - Ảnh 2.
Ảnh minh họa

Chồng em nói thế bà mới im lặng. Mấy hôm sau bà cũng không sang phòng hỏi han em. 1 tuần sau chồng em đi công tác, dù anh không dặn dò nhưng bà lại chủ động nấu đồ ăn mang về phòng cho em. Bà còn nhẹ nhàng giục em ăn cho nóng rồi động viên cố gắng, nhất định chúng em sẽ có con lại'.
Em cũng không biết liệu mình có may mắn được ông trời ban cho quyền làm mẹ không nhưng sự thay đổi của mẹ chồng và sự thấu hiểu của chồng khiến em thấy ấm lòng vô cùng. Còn 1 phôi thai nữa trong viện, em tính đợi hết dịch sẽ vào viện cấy tiếp các chị ạ. Chỉ cầu mong ông trời thương cho vợ chồng em được toại nguyện".
Chuyện làm dâu đúng là chuyện muôn thủa khiến chị em phụ nữ phải trăn trở, đau đầu. Song nếu người chồng biết đứng giữa phân xử phái trái, hiểu và thương vợ thì cảnh làm dâu của chị em sẽ dịu đi rất nhiều giống như anh chồng trong câu chuyện trên chẳng hạn. Người xưa có câu, "được chồng yêu đánh siêu cả họ" là như thế. Phụ nữ chỉ cần người đàn ông của mình thương yêu, thấu hiểu thì mọi khó khăn họ đều vượt qua hết.
Let's block ads! (Why?)
Nguồn : afamily.vn

Hiểu thêm về tính cách và con người giúp cho bạn có động lực chắp cánh cho những dự định của bản thân. Biết đâu là điểm mạnh, điểm yếu sẽ giúp bạn chinh phục những đỉnh cao mới. Liệu bạn là người suy nghĩ lý trí hay cảm xúc? Câu trả lời sẽ xuất hiện ngay khi bạn click vào đáp án.

(Thông tin mang tính chiêm nghiệm)

Let's block ads! (Why?)

Nguồn : Sưu Tầm

Tôi ly hôn sắp tròn 1 năm rồi. Tôi và Cường sống chung 3 năm, khi đường ai nấy đi thì con gái nhỏ do tôi nuôi dưỡng. Lý do chia tay bởi tôi không chịu đựng được sự vô tâm, gia trưởng, thêm chút trăng hoa của Cường.
Hồi ấy, tôi chưa bắt quả tang Cường ngoại tình lần nào nhưng đã nhiều lần thấy chồng cũ lén lút nhắn tin à ơi hết cô nọ tới cô kia. Cường bảo chỉ là đùa vui, tôi không chấp nhận, thành ra cãi nhau liên miên không dứt.
Mâu thuẫn chồng chất, hai đứa chẳng ai còn muốn xây đắp nữa nên quyết định kéo nhau ra tòa. Nhưng xa nhau rồi, nhiều đêm cô đơn tôi mới thấy nhớ Cường. Giá kể hồi đấy tôi mềm mỏng hơn, quan tâm, săn sóc đến chồng hơn. Thì có lẽ giờ đây tôi vẫn có chồng, con gái vẫn có một gia đình hạnh phúc nhỉ?
Tuần trước, Cường đột nhiên nhắn tin cho tôi. Chúng tôi nói đủ thứ chuyện vui vẻ lắm. Cường còn hẹn muốn đến nhà tôi chơi. Và tối muộn hôm qua Cường đến thật. Trên tay ôm 1 bó hồng đỏ rực, ánh mắt Cường nhìn tôi đầy say đắm.

Chồng cũ ôm bó hồng đỏ rực đến bày tỏ khiến tôi vui vẻ mơ về tương lai đoàn tụ, ngờ đâu sáng hôm sau lên facebook tôi chết điếng với những gì nhìn thấy - Ảnh 1.
Vẫn biết giữa chúng tôi chưa xảy ra chuyện gì nhưng tôi vẫn không thể cam lòng nổi. (Ảnh minh họa)

Cường ôm chầm tôi vào lòng làm tôi ngửi được mùi rượu trên người anh. Thấy tôi xuôi xuôi, Cường liền thủ thỉ xin ngủ lại. Tôi thực sự bị dao động, nhất là khi Cường bày tỏ vẫn nhớ nhung tôi lắm. Cũng may lúc ấy tôi vẫn giữ được lí trí. Dù trong lòng có ý nối lại tình xưa với chồng cũ nhưng tôi hi vọng chúng tôi sẽ vun đắp từ từ, tránh nhanh chóng quá rồi lại dẫm phải vết xe đổ lúc trước.
Vì thế tôi nhẹ nhàng đẩy Cường ra. Cường rõ là hụt hẫng, nói vu vơ vài câu rồi quẳng lại bó hoa cho tôi, xoay người đi mất. Tôi có phần thất vọng. Lại nghĩ chắc Cường đang say, muốn về nhà ngủ ấy mà. Đêm ấy tôi mơ một giấc mộng đẹp về sự đoàn tụ của mình với Cường.
Sáng hôm sau lên mạng, tôi chết điếng khi thấy Cường xuất hiện trong 1 bức ảnh do bạn anh ta đăng tải lên facebook. Tôi đã không còn kết bạn với Cường nhưng vẫn kết bạn với mấy người bạn của anh ta. Có giàu trí tưởng tượng nhất tôi cũng không thể nghĩ ra nổi, Cường thế mà sắm vai chú rể! Anh ta lấy vợ! Mới đêm qua còn ôm hoa đứng trước mặt tôi bày tỏ, sáng nay đã làm chú rể của người phụ nữ khác!
Tôi cảm thấy căm phẫn và uất ức vô cùng. Rõ ràng bản thân bị mang ra làm trò đùa! Tôi cay đắng gọi cho Cường. Bên kia ồn ào, náo nhiệt lắm, đang đám tiệc mà. Anh ta cười ngả ngớn: "Chỉ là anh muốn ngủ với vợ cũ 1 đêm trước khi lấy vợ thôi mà. Em đừng giận nhé, cuối cùng em cũng có cho anh đâu".
Vẫn biết giữa chúng tôi chưa xảy ra chuyện gì nhưng tôi vẫn không thể cam lòng nổi. Tôi có nên nói với vợ mới của anh ta biết chuyện này để cho Cường 1 bài học không?
(Xin giấu tên)
Let's block ads! (Why?)
Nguồn : Sưu tầm

Author Name

{picture#YOUR_PROFILE_PICTURE_URL} YOUR_PROFILE_DESCRIPTION {facebook#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {twitter#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {google#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {pinterest#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {youtube#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {instagram#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL}

Contact Form

Name

Email *

Message *

Powered by Blogger.