Latest Post

Tôi đang rất khó xử mọi người ạ. Nửa muốn làm người tốt, nửa lại đắn đo vì chưa biết phải làm thế nào cho hợp tình, hợp lý.

Vợ chồng tôi vừa thuê người giúp việc cách đây nửa năm. Sau 3 lần đổi người, cô bé này được người quen của tôi giới thiệu, cũng là người mà tôi ưng ý nhất. Dù còn khá nhỏ tuổi nhưng cô bé rất siêng năng, chăm chỉ và cẩn thận. Chính vì vậy, tôi rất tin tưởng người giúp việc nhà mình.

Tính ngày tháng thì năm nay, cô bé ấy chưa đến 20, mấy lần tôi hỏi chuyện cũng bảo chưa có người yêu. Vậy mà dạo gần đây, cô bé khác lạ khiến tôi nghi ngờ mọi người ạ.

Là người đã trải qua hai lần mang thai nên tôi hiểu sự thay đổi của người phụ nữ trong quá trình ấy. Thấy người giúp việc ăn uống khó khăn, suốt ngày mệt mỏi, tôi đã ngờ ngợ có chuyện. Cho đến khi để ý kỹ, tôi mới giật mình nhận ra chiếc bụng thon gọn trước đây bây giờ đã lùm xùm nhô dưới lớp áo. Sáng hôm ấy tranh thủ lúc mọi người đi làm, tôi mới gọi cô bé giúp việc vào phòng nói chuyện.

Thấy chiếc bụng lùm lùm của cô bé giúp việc, tôi chưa biết giải quyết thế nào thì anh hàng xóm chạy sang dúi tay tôi 50 triệu và nhờ chuyện khó tin - Ảnh 1.

Thấy người giúp việc ăn uống khó khăn, da lại vàng vọt, tôi đã ngờ ngợ có chuyện. (Ảnh minh họa)

Sau một hồi động viên, tôi khuyên bé giúp việc nói thật cho mình biết. Thế là cô bé mới nức nở nói mình đã có thai, bất ngờ hơn, hàng xóm nhà tôi chính là tác giả của đứa bé. Ngay tối hôm đó, anh hàng xóm chột dạ sang nhà đề nghị nói chuyện riêng với tôi.

Anh ta bảo bây giờ để cô bé giúp việc về quê cũng không ổn vì bố mẹ cô bé nhất định không đồng ý giữ lại đứa con trong bụng. Lúc ấy chính tôi cũng sẽ cảm thấy áy náy. Anh ta đưa ra một đề nghị, đó là nhờ tôi cưu mang cô bé, giúp mẹ tròn con vuông. Đến khi đó, bố mẹ cô bé có muốn bỏ con cũng chẳng được, lại không ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình anh ta. Kết thúc câu chuyện, anh không quên dúi vào tay tôi cọc tiền và hứa nếu tôi giúp đỡ sẽ đưa thêm (lúc sau tôi đếm tròn 50 triệu đồng).

Tôi đã nghĩ rất nhiều mọi người ạ. Chồng tôi thì ủng hộ giữ người giúp việc ở lại, xem như cứu một người. Còn tôi thì thấy chuyện này không đơn giản. Thứ nhất là chuyện vỡ lở ra thì chẳng có mặt mũi nhìn mặt chị hàng xóm. Thứ hai là có lỗi với cả gia đình cô bé ở dưới quê.

Tôi đang tính sẽ dẫn cô bé về gặp bố mẹ và trước mặt họ sẽ nói đỡ vài câu, thậm chí nếu cần tôi có thể cho cô bé ở nhờ đến lúc sinh con. Theo mọi người, tôi làm vậy có hợp tình hợp lý không ạ?

(lymiz...@outlook.com)

Let's block ads! (Why?)

Nguồn : Sưu tầm

trụ sở hà nội

Tầng 21, Tòa nhà Center Building - Hapulico Complex, Số 1 Nguyễn Huy Tưởng, Thanh Xuân, Hà Nội.

Điện thoại: 024 7309 5555, máy lẻ 370

VPĐD tại TP.HCM

Tầng 4, Tòa nhà 123 Võ Văn Tần, Phường 6, Quận 3, Tp. Hồ Chí Minh

Điện thoại: 028.73077979

© Copyright 2008 - 2020 – Công ty Cổ phần VCCorp

Tầng 17, 19, 20, 21 Tòa nhà Center Building - Hapulico Complex, Số 1 Nguyễn Huy Tưởng, Thanh Xuân, Hà Nội.

Giấy phép số 2217/GP-TTĐT do Sở Thông tin và Truyền thông Hà Nội cấp ngày 10 tháng 4 năm 2019

Let's block ads! (Why?)

Nguồn : Sưu Tầm

Trồng xuống một gốc cây xanh, muốn nó xanh tốt và ra hoa kết trái, cần phải đầu tư thời gian và công sức chăm bón. Trồng xuống rồi thây kệ nhưng lại mong đến ngày hái được trái ngon ư? Ở đời nào có chuyện vô lý nhường ấy. Tương tự thôi, muốn xây một mái nhà hạnh phúc với người phụ nữ mình chọn, đâu chỉ cho cô ấy một đám cưới là xong. Mà cuộc sống hôn nhân còn là cả chặng đường dài sau đó cần vun vén bằng tất cả chân thành.

Hiền (28 tuổi, nhân viên văn phòng ở TP. HCM) chia sẻ, cô dường như là một người phụ nữ không may mắn khi từng có người chồng coi căn nhà của họ chẳng khác gì quán trọ. Tất cả trách nhiệm "xây tổ ấm" đều dồn lên vai một mình cô nhưng nghĩa vụ "xây nhà" anh ta vẫn chẳng hề làm được.

"Chúng tôi yêu nhau 4 năm mới cưới, thời gian nào có ngắn ngủi gì. Nhưng có lẽ thời điểm làm đám cưới cũng là lúc tình yêu đã nguội lạnh. Anh ta nghĩ rằng cho tôi cái đám cưới là có tình nghĩa lắm rồi", Hiền nói.

Về nhà mang theo hương nước hoa của người phụ nữ khác, vợ đón chồng bằng nụ cười và câu nói cả đời khó quên - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Hiền kể, ngoài mỗi tháng đưa cho vợ chút tiền sinh hoạt, còn lại chồng cũ cô không quan tâm tới bất cứ điều gì trong nhà. Tan làm, vui thì anh ta về nhà chờ cơm vợ nấu, không thì bù khú với bạn bè tới tận khuya. Cho đến thời điểm Hiền sinh con, mọi chuyện vẫn chẳng hề thay đổi.

Suốt thời gian đó, Hiền kiên nhẫn khuyên bảo, lạt mềm buộc chặt mong chồng thay đổi. Nhưng mọi công sức của cô đều đổ sông đổ bể cả, anh ta không hề muốn có trách nhiệm với gia đình. Cho đến lần bắt gặp những tin nhắn tình tứ của anh ta và người phụ nữ khác, cõi lòng Hiền cũng trở nên lạnh giá.

"Một người xây còn người kia cứ thờ ơ thậm chí còn phá hoại, kết cục thế nào có lẽ ai cũng dự đoán được. Tôi không thể cứ miệt mài đơn phương cố gắng, tôi cũng biết đau lòng, nản chí. Hơn hết, tôi cảm thấy anh ta không còn xứng đáng để tôi bỏ tình cảm của mình vào nữa", Hiền cho hay.

Đêm ấy, chồng cũ Hiền về nhà khi trời đã khuya. Trên áo anh ta còn vương mùi nước hoa của người phụ nữ khác, chẳng biết anh ta có nhận ra không hoặc giả có biết mà cố tình mặc kệ. Đang tìm chìa khóa thì cửa nhà đã bật mở, Hiền đứng tựa cửa nở nụ cười nhìn chồng.

Khi anh ta còn chưa ý thức được tối nay vợ mình lạ kỳ ở điểm nào thì Hiền lên tiếng: "Nơi này đã không còn là nơi anh có thể trở về nữa". Nói xong cô lấy hành lý của chồng đã thu thập đâu vào đấy đưa cho anh ta rồi sập cửa, khóa trái. Trong mớ hành lý ấy có đơn ly hôn cô đã viết sẵn. Chồng Hiền gọi mãi không được thì tức tối bỏ đi.

"Đàn ông thật lạ lắm nhé! Không rõ họ vì tham lam quá mức hay trong thâm tâm họ luôn nghĩ người phụ nữ yếu đuối vô cùng, dẫu họ có làm gì cũng sẽ dễ dàng tha thứ. Họ vừa muốn có một mái nhà để trở về mỗi đêm, một nơi bình yên che chở họ khi sóng gió, thất bại. Nhưng họ vẫn muốn được lao mình vào những cuộc vui hào nhoáng ngoài kia cho thỏa cái tôi ích kỷ. Không xây nhà mà muốn có tổ ấm của riêng mình, nói đàn ông lòng tham quá lớn hay họ hết sức ngây thơ, khờ khạo đây?", Hiền chia sẻ.

Về nhà mang theo hương nước hoa của người phụ nữ khác, vợ đón chồng bằng nụ cười và câu nói cả đời khó quên - Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Hiền nói đúng, phụ nữ dù yêu thương tới mấy nhưng nếu như tình cảm họ cho đi không khác gì ném qua cửa sổ chẳng một lời hồi đáp, ai rồi cũng sẽ đến lúc chán chường, thất vọng. Kết hôn là để được hạnh phúc, được cùng người đàn ông của mình nắm tay nhau chung hoạn nạn cũng như chia ngọt sẻ bùi. Một khi đối phương không còn là người đồng hành xứng đáng, chẳng có lý do gì để phụ nữ không buông tay.

Phụ nữ bản lĩnh cầm lên được thì cũng bỏ xuống được. Lúc yêu có thể hết mình nhưng lúc chia tay cũng mạnh mẽ đầy dứt khoát. Bởi họ hiểu hơn ai hết, họ xứng đáng được sống những ngày yên vui, ấm êm, không vì bất cứ người đàn ông nào mà phải tự đày đọa chính mình.

Một khi đã quyết định ràng buộc cuộc đời mình với ai đó bằng tờ giấy đăng ký kết hôn, hãy cùng đối phương thành tâm xây dựng một gia đình đúng nghĩa. Đừng bao giờ coi ngôi nhà như quán trọ, hôn nhân như trò chơi và người vợ chẳng khác gì kẻ làm công. Trên đời không có gì tự nhiên mà thành, muốn một nơi bình yên "bão dừng sau cánh cửa", muốn có người luôn chờ mình về với vòng tay trìu mến, trước tiên xin hãy đặt vào đó tất cả tấm lòng chân thành.

Let's block ads! (Why?)

Nguồn : afamily.vn

trụ sở hà nội

Tầng 21, Tòa nhà Center Building - Hapulico Complex, Số 1 Nguyễn Huy Tưởng, Thanh Xuân, Hà Nội.

Điện thoại: 024 7309 5555, máy lẻ 370

VPĐD tại TP.HCM

Tầng 4, Tòa nhà 123 Võ Văn Tần, Phường 6, Quận 3, Tp. Hồ Chí Minh

Điện thoại: 028.73077979

© Copyright 2008 - 2020 – Công ty Cổ phần VCCorp

Tầng 17, 19, 20, 21 Tòa nhà Center Building - Hapulico Complex, Số 1 Nguyễn Huy Tưởng, Thanh Xuân, Hà Nội.

Giấy phép số 2217/GP-TTĐT do Sở Thông tin và Truyền thông Hà Nội cấp ngày 10 tháng 4 năm 2019

Let's block ads! (Why?)

Nguồn : Sưu Tầm

Hồi mới cưới, tôi và Lưu ở bên nhà bà ngoại tôi để tiện bề chăm sóc. Bà đã già, lại hay ốm đau vặt. Bố mẹ tôi thì vẫn ở khu tập thể cách đó không xa, cách ngày mới qua chơi. Có thể vì thế nên Lưu không mấy thoải mái, anh luôn than thở với tôi rằng chẳng khác gì đi ở rể. Tôi cũng phần nào cảm thông với chồng nên luôn cố gắng làm mọi thứ để anh thấy vui. Hình như vì thế nên tôi luôn mang tâm thế chịu ơn Lưu mà nhún nhường trong suốt những năm tháng chung sống.

Được khoảng 8 tháng, bà ngoại tôi mất. Căn tập thể cũ ấy nghiễm nhiên sang tên đổi chủ cho tôi và Lưu. Chẳng phải lo chỗ ăn, chỗ ở, Lưu đi làm lương cao nhưng không bỏ ra được đồng nào. Tới giờ là tròn 3 năm bên nhau, con út cũng 9 tháng rồi mà sổ tiết kiệm đều là tiền tôi. Còn Lưu, anh gửi sạch về quê cho bố mẹ chồng.

Tôi có đòi hỏi thì anh lại kiếm cớ trách móc: "Mình nhà có rồi, lương em thì cao, anh gửi 1 chút về cho bố mẹ có gì là sai? Mỗi lần về quê em không thấy thương họ à?"

"Thương, thương thì anh phải cố mà làm lương cao hơn rồi gửi cho chứ. Đây anh gửi sạch về quê, thế tiền nuôi con, rồi ăn uống hàng ngày nữa, chẳng lẽ chỉ trông vào lương em?" - Tôi vẫn nhẹ nhàng giải thích.

Lưu chỉ thờ ơ, bảo mỗi tháng sẽ đưa tôi 5 triệu để khỏi kêu ca. Chính xác anh nói như thế. Vậy mà không hiểu sao tôi vẫn gật đầu và hài lòng với cái sự bố thí ấy của chồng. Trong khi việc anh đưa tiền để ăn uống, nuôi con, trang trải chi phí sinh hoạt là hiển nhiên. Vậy mới noi tôi khờ!

Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó... Suốt ngần ấy thời gian tôi nhẫn nhịn, làm mọi thứ trong gia đình, chịu trách nhiệm chính kiếm tiền và chẳng hề kêu than. Thế nhưng cho tới thời gian gần đây, khi có thêm một đứa nhỏ thì tôi cảm thấy chán nản.

Con không phải mình tôi sinh ra nhưng Lưu đúng là chẳng chút quan tâm. Anh chỉ phụ tôi được 1 lúc khi tôi nấu ăn rồi mặc kệ, 2 mẹ con làm gì thì làm. Tiền anh cũng chẳng đưa hơn, thậm chí có tháng còn ít đi vì bảo doanh thu giảm. Trong khi đó, 5 tháng tôi nghỉ thai sản ở nhà hầu hết sống bằng tiền tiết kiệm. Rồi khi đi làm lại, tôi bị giảm lương, con ốm đau các kiểu. Hàng loạt vấn đề khiến tôi rất áp lực. Nói mãi rồi nhưng Lưu chẳng có dấu hiệu gì là sẽ chia sẻ gánh nặng với vợ.

Con ốm khóc ngằn ngặt chồng vẫn bảo "mua thuốc là được", tiền để dành mang về quê, tôi tuyên bố một câu khiến anh lặng người - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Nhiều đêm ôm con trong lòng, nhìn chồng quay lưng ngáy o o mà tôi rơi nước mắt. Mình cũng tới nỗi nào đâu, ưa nhìn, gia đình tạm ổn mà đi lấy anh chồng vô tâm, vô trách nhiệm. Cưới chồng mà như nuôi thêm 1 đứa con to xác trong nhà vậy, thật sự mệt mỏi.

Tuy nhiên, mâu thuẫn lên tới đỉnh điểm là thời gian gần đây, tôi quyết định nghỉ việc và tập trung bán hàng online. Tôi vốn túc tắc kinh doanh từ xưa, nhưng giờ tôi dốc sạch tiền bạc vào làm và Lưu phản đối ghê lắm.

Nào ngờ vừa đổ hết vốn liếng làm ăn thì con tôi lăn ra ốm. Thằng bé sốt hầm hập, quấy khóc cả đêm. Tôi đã cho uống thuốc mà không khỏi, nói Lưu đưa đi viện thì anh lại bảo: "Em còn tiền đó không?"

Tôi biết anh vừa nhận lương, bảo chồng lấy tiền đó thì anh chối đây đẩy: "Tiền này anh bảo về mua cho bố mẹ bộ bàn ghế với lắp điều hòa rồi. Tiền em thì đổ vào lấy hàng, cuối tuần anh về quê không có thì làm sao?"

Tôi nghẹn ngào không nói nên lời thì Lưu lại cố thuyết phục thêm: "Trẻ con ấy mà, sốt tí mới nhanh lớn. Kệ nó, em cho uống ít thuốc hạ sốt là ổn thôi".

Nghe câu nói đầy sự vô trách nhiệm từ chồng, tôi đã đưa ra quyết định bảo thân không ngờ tới. Ly hôn!

Tôi chỉ tay vào mặt Lưu, gằn giọng nói từng câu: "Anh cút khỏi đây! Tôi sẽ sớm gửi anh đơn ly hôn thôi. Một người chồng, người cha vô trách nhiệm thế tôi nhịn đủ rồi."

Bị tôi đuổi đi, Lưu mới sực tỉnh 1 ngộ. Anh đổi giọng nói sẽ cùng tôi đưa con vào viện, nhưng tôi không cần mọi người ạ. Tôi gọi bố mẹ đẻ qua đưa, cuối cùng tôi cũng dám nói thật với ông bà thay vì bênh vực người chồng vô tâm. Và chuyện ly hôn, dù tôi đưa ra lúc nóng vội nhưng tôi thấy nó thật sáng suốt!

Let's block ads! (Why?)

Nguồn : Sưu tầm

Hồi anh trai tôi đòi cưới vợ, mẹ tôi đã phản đối gay gắt. Bởi mẹ không thích kiểu người chanh chua, ăn miếng trả miếng với mẹ chồng tương lai ngay ngày ra mắt như chị. Thế mà chẳng hiểu sao anh tôi lại mê chị như điếu đổ. Bố mẹ tôi có ngăn cản thế nào, anh cũng không bỏ chị. Quá đáng hơn, anh còn lén lấy sổ hộ khẩu đi đăng kí kết hôn rồi chung sống với chị như vợ chồng. Thấy không thể thay đổi được suy nghĩ của con trai, bố mẹ tôi đành qua cưới chị về nhà khi chị mang bầu bé Nhím được 3 tháng.

Về nhà chồng làm dâu mà chị cứ như "bà chúa". Chị lấy lý do bầu bì nghén ngẩm để trốn tránh việc nhà. Suốt ngày chị ấy cứ ở lì trong phòng, đợi mẹ tôi nấu cơm sẵn thì xuống xới một bát ăn trước, kệ mọi người ăn sau. Trong khi mẹ tôi buôn bán mệt nhọc lại phải lao vào dọn dẹp, nấu nướng hầu hạ con dâu. Mà cứ hễ nói ra, anh tôi lại bênh vợ chằm chặp, còn cho rằng mẹ tôi quá khắt khe với một người đang mang bầu. 

Dù thế, khi chị dâu sinh con, mẹ tôi cũng cho chị 5 triệu cùng với tiền viện phí sinh dịch vụ. Chị về ngoại ở cữ, mẹ tôi một tuần sang thăm cháu 3 ngày và lần nào cũng mua sữa, quà bánh xuống cho chị. Thế mà chị lại trách mẹ tôi không giặt hộ cháu được cái tã, không mua cho cháu được bịch bỉm. Mẹ tôi nghe được, giận lắm nhưng sợ con trai buồn nên chẳng nói ra.

Chồng vừa mới mất, chị dâu đã giới thiệu một người khiến bố mẹ tôi suýt tăng xông vì giận dữ - Ảnh 1.

Phải làm sao để chị dâu tôi rời khỏi nhà, trả lại sự bình yên cho gia đình tôi và để anh tôi được thanh thản đây? (Ảnh minh họa)

Đến khi bé Nhím được 2 tuổi thì nhà tôi hết chịu đựng nổi chị. Bố mẹ tôi đành cắt mảnh vườn rồi cho tiền để anh chị xây nhà riêng. Từ khi có nhà riêng, ngày nào nhà tôi cũng phải giả điếc khi nghe chị mắng chửi chồng. Bởi cũng do anh tôi quá dại, để vợ trèo lên đầu ngồi thì ráng chịu. Mẹ tôi cũng khuyên bảo anh vài lần nhưng cứ hễ đụng vào vợ là anh lại giãy nãy lên, giận dỗi rồi trách móc mẹ can thiệp vào chuyện vợ chồng anh.

6 tháng trước, anh tôi qua đời vì tai nạn giao thông. Ngày đó, mẹ tôi khóc cạn nước mắt, tinh thần suy sụp vì anh là con trai duy nhất. Nhưng chị dâu tôi lại không rơi một giọt nước mắt. Chị đón tiếp khách khứa một cách bình thản, chẳng tỏ vẻ đau đớn gì. 

Hôm qua, chị lại dẫn một người đàn ông về, giới thiệu công khai với bố mẹ tôi là người yêu chị. Chị nói chồng chị mất rồi, chị được quyền tìm kiếm hạnh phúc mới. Bố mẹ tôi giận đến tái mặt, suýt tăng xông. Chị cũng chẳng đoái hoài đến dư luận hay bố mẹ tôi mà điềm nhiên dẫn người tình về nhà ở trong khi bàn thờ vẫn đang nghi ngút khói hương thắp cho anh tôi.

Giờ bố mẹ tôi điêu đứng, muốn đuổi chị ra khỏi nhà cũng không thể vì căn nhà đứng tên chị rồi. Phải làm sao để chị dâu tôi rời khỏi nhà, trả lại sự bình yên cho gia đình tôi và để anh tôi được thanh thản đây?

(Xin giấu tên)

Let's block ads! (Why?)

Nguồn : Sưu tầm

Author Name

{picture#YOUR_PROFILE_PICTURE_URL} YOUR_PROFILE_DESCRIPTION {facebook#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {twitter#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {google#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {pinterest#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {youtube#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {instagram#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL}

Contact Form

Name

Email *

Message *

Powered by Blogger.